Cựu Thanh niên xung phong

ĐÊM HÀNH QUÂN

ĐÊM HÀNH QUÂN

Bắc Ninh28/04/2026VŨ VĂN TÙNG2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống rất nhanh trên dãy núi trùng điệp. Ánh hoàng hôn vừa tắt, màn đêm đã như tấm áo dày phủ kín cả cánh rừng. Gió rì rào qua những tán cây, mang theo hơi lạnh và mùi ẩm của đất. Đó là lúc đoàn vận tải chúng tôi bắt đầu hành quân. Không có tiếng trống, không có kèn hiệu, chỉ có những cái gật đầu lặng lẽ. Mỗi người siết chặt lại dây đai, chỉnh lại gùi hàng sau lưng. Những bao gạo, thùng đạn, thuốc men… tất cả đều được buộc gọn gàng. Có người mang đến năm, sáu chục cân, vai trĩu xuống, nhưng không ai than một lời. Tôi nhớ rõ cái đêm đầu tiên theo đoàn. Trăng bị mây che kín, con đường mòn chỉ hiện lên lờ mờ dưới ánh đèn pin bọc vải đỏ. Anh tổ trưởng đi đầu, bước chân chắc nịch, thi thoảng giơ tay ra hiệu dừng lại khi nghe thấy tiếng động lạ. Phía sau, cả đoàn nối dài như một dòng suối lặng lẽ chảy giữa rừng đêm. “Đi sát vào, giữ khoảng cách!” – tiếng thì thầm truyền dọc hàng. Chúng tôi bước đi, mỗi bước chân đều cố gắng nhẹ nhất có thể. Lá khô dưới chân kêu lạo xạo, nhưng chỉ một thoáng rồi lại chìm vào yên tĩnh. Có những đoạn đường dốc đứng, phải bám vào rễ cây mà leo. Có những đoạn suối sâu ngang bụng, nước lạnh buốt nhưng không ai dừng lại. Hàng hóa trên vai không chỉ là vật phẩm. Đó là hy vọng, là sự sống của những đơn vị ngoài mặt trận. Nghĩ vậy, ai cũng cố gắng gồng mình, cắn răng chịu đựng. Đi được chừng hai giờ, chúng tôi dừng lại nghỉ bên một gốc cây lớn. Không ai dám nói chuyện to. Chỉ có tiếng thở dốc và tiếng nước uống từ bi đông. Tôi đặt gùi xuống, vai như muốn rời ra. Anh bạn bên cạnh – Hùng – cười khẽ: “Lần đầu à?” Tôi gật đầu. “Rồi quen thôi. Lúc đầu ai cũng thấy nặng như núi. Nhưng nghĩ tới anh em ngoài kia, tự nhiên thấy nhẹ hơn.” Nói rồi anh đứng dậy, vỗ vai tôi: “Chuẩn bị đi tiếp!” Chúng tôi lại lên đường. Đêm càng về khuya, sương xuống càng dày. Quần áo ướt sũng, lạnh thấm vào da thịt. Nhưng không ai dừng lại. Đoàn người cứ lặng lẽ tiến lên, băng qua rừng sâu, vượt qua những con dốc hun hút. Có lúc, từ xa vọng lại tiếng máy bay địch. Cả đoàn lập tức tản ra, ép mình xuống đất, nín thở. Ánh đèn pha quét ngang qua bầu trời, tiếng động cơ gầm rú. Tôi cảm nhận rõ nhịp tim mình đập dồn dập. Nhưng rồi máy bay bay qua. Rừng lại trở về với sự tĩnh lặng. Anh tổ trưởng ra hiệu tập hợp, chúng tôi tiếp tục hành quân như chưa từng có gì xảy ra. Gần sáng, đoàn đến một con suối lớn. Nước chảy xiết, đá trơn. Đây là đoạn nguy hiểm nhất. Nếu sơ sẩy, không chỉ người mà cả hàng cũng có thể bị cuốn trôi. Anh tổ trưởng buộc dây thừng qua hai bờ. Từng người một bám vào dây mà vượt qua. Nước lạnh buốt, chảy mạnh đến mức chân không vững. Khi đến lượt mình, tôi bước xuống, cảm giác dòng nước như kéo tuột cả người đi. “Bám chắc!” – tiếng ai đó phía sau nhắc. Tôi siết chặt dây, từng bước nhích sang. Đến giữa dòng, chân trượt, tôi suýt ngã. May mà có Hùng phía sau giữ lại. Anh gằn giọng: “Đừng sợ! Đi tiếp!” Tôi cắn răng, bước tiếp. Cuối cùng cũng sang được bờ bên kia. Khi lên đến nơi, cả người run lên vì lạnh và mệt, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm vui khó tả. Đoàn tiếp tục đi thêm một đoạn thì trời bắt đầu hửng sáng. Không thể hành quân ban ngày, chúng tôi tìm một khu rừng rậm để trú ẩn. Mọi người nhanh chóng ngụy trang, che kín dấu vết. Bữa ăn chỉ là nắm cơm nắm và ít muối vừng. Nhưng ai cũng ăn ngon lành. Sau đó, từng người thay nhau canh gác, số còn lại tranh thủ ngủ. Tôi nằm trên tấm ni lông mỏng, nghe tiếng rừng ban ngày. Chim hót, côn trùng râm ran. Mắt nhắm lại, nhưng đầu óc vẫn nghĩ về chặng đường đêm qua. Những bước chân lặng lẽ ấy, những gùi hàng nặng trĩu ấy… tất cả đều hướng về một mục tiêu duy nhất: chi viện cho chiến trường. Đêm hôm sau, chúng tôi lại lên đường. Lần này, tôi không còn bỡ ngỡ như trước. Vai vẫn đau, chân vẫn mỏi, nhưng bước đi đã vững vàng hơn. Tôi hiểu rằng mình không chỉ mang hàng, mà đang góp một phần nhỏ bé vào cuộc chiến lớn lao của dân tộc. Có những đêm mưa rừng xối xả. Đường trơn như mỡ, bùn lầy ngập đến mắt cá. Mỗi bước đi đều khó khăn gấp bội. Có người ngã, cả đoàn dừng lại đỡ dậy, chỉnh lại hàng rồi đi tiếp. Có những đêm phải băng qua vùng địch kiểm soát. Tất cả đều im lặng tuyệt đối. Ngay cả tiếng thở cũng phải kìm lại. Mỗi bước chân đều như đặt trên lưỡi dao. Nhưng chính trong những lúc đó, tình đồng đội càng trở nên rõ nét. Một cái nắm tay, một cái vỗ vai, một ánh mắt… cũng đủ để tiếp thêm sức mạnh. Tôi nhớ nhất là đêm Hùng bị sốt. Người anh nóng như lửa, bước chân loạng choạng. Nhưng anh vẫn cố đi. “Tôi còn đi được!” – anh nói khi mọi người định thay gùi cho anh. Cuối cùng, anh tổ trưởng quyết định chia bớt hàng cho cả đoàn. Không ai phàn nàn. Mỗi người thêm vài cân, nhưng không một lời than. Chúng tôi dìu Hùng đi giữa đội hình. Đến điểm dừng chân, mọi người thay nhau chăm sóc anh. Có người nhường phần nước, có người xoa trán, đắp chăn. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Hùng cười yếu ớt: “Tôi nợ các cậu một mạng.” Không ai nói gì, chỉ cười. Những đêm hành quân cứ nối tiếp nhau. Con đường mòn dần trở nên quen thuộc. Những địa danh không tên trở thành ký ức không thể quên. Rồi một ngày, chúng tôi đến được điểm tập kết. Các đơn vị chiến đấu ra nhận hàng. Những gương mặt sạm đen vì khói súng, nhưng ánh mắt sáng lên khi thấy chúng tôi. “Có đạn rồi! Có gạo rồi!” Những tiếng reo khe khẽ vang lên. Tôi nhìn những người lính ngoài mặt trận, thấy rõ sự mệt mỏi nhưng cũng thấy cả niềm quyết tâm. Khi họ nhận từng bao hàng, tôi chợt hiểu rằng mọi gian khổ của những đêm hành quân đều xứng đáng. Một anh lính bắt tay tôi thật chặt: “Cảm ơn các đồng chí. Nhờ có các anh, chúng tôi mới trụ vững được.” Tôi không biết nói gì, chỉ gật đầu. Đêm hôm đó, trên đường trở về, bước chân chúng tôi nhẹ hơn. Vai không còn gùi hàng, nhưng lòng lại nặng trĩu suy nghĩ. Chiến tranh vẫn còn dài. Những đêm hành quân vẫn sẽ tiếp tục. Nhưng chúng tôi không sợ. Bởi chúng tôi biết, phía trước là đồng đội. Phía sau là quê hương. Và trên mỗi bước chân trong đêm tối, luôn có một niềm tin cháy sáng. Những đêm hành quân lặng lẽ ấy, không có tiếng súng, không có chiến công vang dội. Nhưng chính từ những bước chân âm thầm đó, hậu phương đã nối liền với tiền tuyến, tạo nên sức mạnh bền bỉ không gì khuất phục được. Và tôi – một người lính vận tải – sẽ mãi không quên những đêm như thế. Những đêm mà bóng tối không thể che khuất ý chí con người. Những đêm mà mỗi bước chân đều viết nên một phần của lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn