Bài viết

Đêm Hành quân

Ninh Bình07/05/2026Nghiêm Thị Điệp (xã Thanh Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Tư vào một buổi chiều mưa nhẹ, khi đang đi thu thập những câu chuyện về thời chiến. Bác ngồi trước hiên nhà, đôi mắt xa xăm như vẫn còn dõi theo một miền ký ức cũ.

Bác kể rằng mình nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi. Ngày đó, bác và đồng đội hành quân qua những cánh rừng rậm, mang theo ba lô nặng trĩu nhưng trong lòng lại đầy quyết tâm. “Sợ chứ,” bác cười nhẹ, “ai mà không sợ. Nhưng nghĩ đến gia đình, đến quê hương thì lại bước tiếp.”

Có một kỷ niệm bác nhớ mãi. Đó là một đêm hành quân trong mưa lớn, cả đơn vị phải băng qua một con suối đang dâng cao. Nước chảy xiết, trời tối đen, chỉ có ánh đèn pin le lói. Một người đồng đội trẻ bị trượt chân, suýt bị cuốn đi. Không kịp suy nghĩ, bác lao tới kéo bạn lại. Hai người ngã xuống nước, lạnh buốt, nhưng cuối cùng cũng lên được bờ. “Lúc đó, chỉ nghĩ đơn giản là không thể bỏ lại nhau,” bác nói.

Chiến tranh qua đi, nhiều người không trở về. Mỗi lần nhắc đến, giọng bác chùng xuống. Bác bảo điều quý giá nhất không phải là chiến thắng, mà là tình đồng đội – thứ đã giúp họ vượt qua những ngày tháng khốc liệt nhất.

Khi ra về, tôi nhìn lại bóng dáng bác Tư nhỏ bé giữa chiều mưa. Tôi hiểu rằng, những câu chuyện như của bác không chỉ là ký ức, mà còn là bài học về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình người – những điều mà thế hệ chúng tôi cần trân trọng và gìn giữ.

Tên : Trần Thị Khánh Ly

Lớp :11a2

Địa chỉ : Trường THPT A Thanh Liêm , xã Thanh Bình , tỉnh Ninh Bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn