Cựu chiến binh

ĐÊM HÀNH QUÂN DÀI HƠN MỘT ĐỜI NGƯỜI (1)

Một đêm hành quân trên đường Trường Sơn, kéo dài tưởng như vô tận, đã trở thành ký ức sâu đậm nhất trong đời người lính – nơi thời gian không còn được tính bằng giờ, mà bằng nỗi sợ, ý chí và từng bước chân không được phép dừng lại.

Hưng Yên28/12/2025Lâm Hải Tiến (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những đêm, khi đã đi qua rồi, người ta mới hiểu rằng nó dài hơn cả một đời người.
Đêm hành quân ấy của chúng tôi trên Trường Sơn là một đêm như thế.

Chúng tôi xuất phát từ lúc trời vừa tối. Rừng nhanh chóng nuốt chửng ánh sáng cuối cùng. Mưa không lớn nhưng dai dẳng, lạnh thấm vào da thịt. Đường mòn ngoằn ngoèo, lúc lên dốc, lúc trườn xuống khe sâu. Ba lô nặng, vai mỏi, chân rã rời, nhưng không ai được phép tụt lại.

Đi mãi. Đi không biết đã bao nhiêu giờ. Không ai dám hỏi “còn bao xa nữa”, bởi trên Trường Sơn, câu hỏi ấy không có câu trả lời.

Đến nửa đêm, máy bay địch xuất hiện. Bom rơi dọc tuyến. Chúng tôi chui hầm, chờ bom, rồi lại bò lên đi tiếp. Mỗi lần như vậy, thời gian như bị xé vụn. Có lúc tôi không còn phân biệt được mình đang sống trong hiện tại hay chỉ đang cố tồn tại.

Khoảnh khắc khiến tôi nhớ mãi là khi một đồng chí phía trước khụy xuống vì kiệt sức. Không bị thương, chỉ là không còn sức. Tiểu đội trưởng ghé tai anh nói nhỏ:
“Cố thêm một đoạn nữa thôi.”

Anh gật đầu, đứng dậy, tiếp tục bước. Không ai biết “một đoạn nữa” là bao xa, nhưng chỉ cần còn người nhắc, còn người đi bên cạnh, thì vẫn đi được.

Khi trời gần sáng, chúng tôi dừng lại dưới một vạt rừng rậm. Tôi ngồi bệt xuống đất, lưng dựa vào ba lô, tim đập thình thịch. Nhìn lại, tôi chợt nhận ra: trong một đêm, tôi đã già đi rất nhiều. Nhưng cũng chính đêm ấy, tôi hiểu thế nào là đi trọn một đời người trong vài chục cây số Trường Sơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM HÀNH QUÂN DÀI HƠN MỘT ĐỜI NGƯỜI (1) | Câu chuyện thời hoa lửa