Đêm hành quân đầu tiên
Đêm hành quân đầu tiên
Tôi còn nhớ như in cái đêm đầu tiên theo đơn vị hành quân. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh trăng mờ mờ soi lối. Mỗi người một ba lô nặng trĩu, chân bước mà tim đập thình thịch. Lúc đó tôi mới mười chín tuổi, vừa rời làng chưa được bao lâu. Đi được một đoạn thì nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu, cả đơn vị lập tức nằm rạp xuống. Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tay bấu chặt lấy đất. Qua đợt đó, tôi mới hiểu chiến tranh không giống những gì mình tưởng. Nó không có hào hùng như lời kể, mà đầy sợ hãi và bất ngờ. Nhưng rồi nhìn đồng đội bên cạnh, ai cũng im lặng chịu đựng, tôi tự nhủ mình không được yếu lòng. Đêm đó, tôi chính thức trưởng thành.


