Cựu chiến binh

ĐÊM HÀNH QUÂN DƯỚI MƯA RỪNG

Mưa rừng miền Nam đổ xuống trắng trời, che lấp mọi lối đi. Người lính lặng lẽ hành quân trong đêm tối, vai nặng ba lô, chân lún bùn sâu. Đó là đêm mà bác Đoàn Văn Chiến không bao giờ quên.

Thanh Hóa22/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong quãng thời gian làm nhiệm vụ tại chiến trường miền Nam, bác Đoàn Văn Chiến đã trải qua không ít những cuộc hành quân gian nan. Nhưng có một đêm mưa rừng, theo bác, là đêm thử thách cả sức lực lẫn ý chí của người lính.

Trời vừa sập tối thì mưa bắt đầu trút xuống. Mưa rừng miền Nam không rả rích mà ào ào, dữ dội. Đường rừng vốn đã khó đi, nay càng trơn trượt, lầy lội. Đơn vị nhận lệnh hành quân gấp, không được chậm trễ.

“Lúc đó mưa to đến mức đứng cách nhau vài mét cũng khó nhìn rõ mặt,” bác kể. “Nhưng đã có lệnh thì phải đi.”

Là tổ trưởng, bác đi đầu đội hình. Tay cầm súng, mắt căng ra quan sát từng bước chân cho anh em phía sau. Có đoạn dốc trơn như đổ mỡ, bác phải bám vào rễ cây, quay lại nhắc từng người đi chậm, giữ đội hình.

Mưa lạnh ngấm dần vào người. Quần áo ướt sũng, ba lô nặng trĩu. Có đồng đội trượt ngã, bác lập tức quay lại đỡ, kéo người đó đứng dậy.

“Ngã thì đứng lên,” bác nói ngắn gọn, “không được bỏ đội hình.”

Trong tiếng mưa rơi và tiếng thở gấp, không ai kêu than. Mỗi người đều hiểu rằng, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể làm lộ đội hình, gây nguy hiểm cho cả đơn vị.

Đến gần sáng, đơn vị mới dừng lại trú quân tạm thời. Ai cũng mệt rã rời, nhưng khi điểm danh đủ quân số, bác mới thở phào.

“Qua được đêm đó,” bác kể, “tôi mới thấy hết sức chịu đựng của người lính.”

Đêm hành quân dưới mưa rừng không có tiếng súng, nhưng đó là một cuộc chiến âm thầm với thiên nhiên, với chính bản thân mình. Và chính những đêm như thế đã tôi luyện nên bản lĩnh của người lính thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn