Đêm hành quân không ánh đèn
Một trong những ký ức sâu sắc nhất của ông Lê Văn M. là những đêm hành quân.
Đường đi khi ấy phần lớn là đường rừng. Đơn vị phải hạn chế ánh sáng để tránh bị phát hiện.
Người lính đi trước nối người đi sau.
Không ai được nói chuyện lớn tiếng.
Có những đoạn đường rất khó đi, người phía trước phải đưa tay ra hiệu cho người phía sau.
Mệt nhưng không ai được dừng lại lâu.
Ông kể rằng trong những đêm ấy, điều ông nhớ nhất là tiếng bước chân của đồng đội.
Chỉ cần nghe tiếng bước chân phía sau, người lính biết mình không đơn độc.
Sau chiến tranh, khi đi bộ trên con đường làng Phú Khê vào ban đêm, đôi lúc ông lại nhớ đến những đêm hành quân năm xưa.
Con đường quê sáng đèn, yên bình.
Còn những con đường rừng ngày trước thì mãi nằm lại trong ký ức.



