Bài viết

Đêm hành quân không ánh đèn.

Nghệ An18/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ những đêm hành quân không ánh đèn trong những năm tháng kháng chiến.

Mỗi khi nhận lệnh di chuyển, chúng tôi thường lên đường khi màn đêm đã bao phủ núi rừng. Không có ánh đèn dẫn lối, không có tiếng bước chân ồn ào. Mọi người nối nhau thành hàng dài, lặng lẽ đi qua những con đường rừng quen thuộc bằng sự ghi nhớ và niềm tin vào đồng đội.

Trong bóng tối, người đi trước dò đường, người đi sau bám theo dấu chân. Chúng tôi không được nói chuyện lớn tiếng, không được để lộ ánh sáng. Một tia lửa nhỏ từ điếu thuốc hay một tiếng động bất thường cũng có thể khiến cả đoàn gặp nguy hiểm.

Có những đêm mưa rừng tầm tã. Đường đất nhão thành bùn, đôi dép cao su lấm đầy đất, vai nặng trĩu vì ba lô và vũ khí. Có lúc chân mỏi rã rời, chỉ muốn dừng lại nghỉ một lát, nhưng nhìn những người đồng đội vẫn đang bước tiếp, tôi lại cố gắng đứng lên.

Điều kỳ lạ là giữa màn đêm dày đặc ấy, chúng tôi không hề cảm thấy cô độc. Chỉ cần nghe tiếng bước chân quen thuộc phía trước, nghe tiếng gọi khẽ của người bên cạnh, chúng tôi biết mình vẫn đang đi cùng đồng đội. Chính sự gắn bó ấy đã giúp chúng tôi vượt qua những chặng đường tưởng như không thể.

Tôi nhớ những lần hành quân qua bản làng Việt Bắc. Đồng bào âm thầm chuẩn bị cơm nắm, nước uống, chỉ đường cho bộ đội. Những ánh mắt động viên của bà con trong đêm tối khiến chúng tôi có thêm sức mạnh để tiếp tục lên đường.

Có những đêm chúng tôi hành quân hàng chục cây số để kịp đến vị trí chiến đấu. Khi trời gần sáng, cả đơn vị mới dừng lại giữa rừng. Ai cũng mệt, áo quần ướt đẫm, nhưng trong lòng đều có chung một niềm tin: phía trước là nhiệm vụ, là chiến thắng và là ngày đất nước được tự do.

Sau này, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi vẫn nhớ những đêm không ánh đèn ấy. Tôi nhớ tiếng lá rừng xào xạc, tiếng bước chân đều nhau trên con đường núi và những gương mặt đồng đội hiện lên mờ trong bóng tối.

Những đêm hành quân ấy đã rèn luyện chúng tôi thành những người lính kiên cường. Trong bóng tối của chiến tranh, chúng tôi vẫn bước đi vì trong tim luôn có một ánh sáng khác – ánh sáng của lòng yêu nước và niềm tin vào ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn