Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đêm hành quân không để ai tụt lại

Đêm xuống rất nhanh trên con đường rừng. Sau một ngày dài hành quân, đơn vị nhận lệnh tiếp tục di chuyển trong đêm. Không có ánh đèn, chỉ có ánh sáng mờ nhạt của bầu trời xuyên qua những tán cây. Đường núi quanh co, nhiều đoạn trơn trượt vì mưa. Người lính đi nối nhau thành hàng. Không ai nói chuyện lớn tiếng. Họ chỉ nghe tiếng bước chân, tiếng lá khô dưới dép và những tín hiệu ngắn từ người đi trước truyền lại.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đêm hành quân không để ai tụt lại

Đêm xuống rất nhanh trên con đường rừng.

Sau một ngày dài hành quân, đơn vị nhận lệnh tiếp tục di chuyển trong đêm. Không có ánh đèn, chỉ có ánh sáng mờ nhạt của bầu trời xuyên qua những tán cây. Đường núi quanh co, nhiều đoạn trơn trượt vì mưa.

Người lính đi nối nhau thành hàng.

Không ai nói chuyện lớn tiếng. Họ chỉ nghe tiếng bước chân, tiếng lá khô dưới dép và những tín hiệu ngắn từ người đi trước truyền lại.

Phía trước là một đoạn dốc dài.

Một chiến sĩ trẻ bắt đầu thấm mệt. Đôi chân nặng trĩu sau nhiều giờ hành quân. Anh cố bước nhanh để không làm chậm đội hình, nhưng khoảng cách với người phía trước ngày càng xa.

Anh định cố thêm một chút.

Nhưng rồi ba lô trở nên nặng như đá.

Anh dừng lại bên một gốc cây, cúi xuống thở.

Hàng quân vẫn tiến về phía trước.

Chỉ vài phút sau, người đi sau phát hiện khoảng trống.

Anh báo hiệu cho người phía trước.

Tin được truyền lên.

Người tiểu đội trưởng lập tức yêu cầu cả tổ dừng lại.

Trong bóng tối, từng người quay lại.

Không ai trách người chiến sĩ trẻ.

Người tiểu đội trưởng chỉ hỏi:

– Mệt lắm rồi phải không?

Anh lính trẻ ngượng ngùng:

– Em vẫn đi được. Các anh cứ đi trước, em sẽ theo sau.

Người tiểu đội trưởng lắc đầu:

– Không. Đơn vị đi cùng nhau.

Một đồng đội bước tới, nhận lấy chiếc ba lô của anh.

– Đưa đây tôi mang giúp.

Người khác đưa bi đông nước.

– Uống một ngụm rồi đi tiếp.

Người lính trẻ uống nước, cố lấy lại sức.

Anh nói:

– Em làm mọi người chậm lại rồi.

Người đồng đội cười:

– Hôm nay chúng tôi chờ cậu. Mai biết đâu lại đến lượt cậu chờ chúng tôi.

Câu nói khiến người lính trẻ im lặng.

Họ tiếp tục lên đường.

Lần này, hai người đi hai bên anh. Một người giữ nhịp bước, một người thỉnh thoảng nhắc:

– Cẩn thận, phía trước có đá.

– Bước sang trái.

– Cố thêm đoạn nữa.

Không ai thúc ép.

Cũng không ai bỏ mặc.

Đêm càng khuya, con đường càng khó đi.

Có đoạn phải vượt qua một con suối nhỏ. Nước lạnh chảy mạnh sau trận mưa. Người đi đầu lần lượt qua trước, sau đó quay lại hỗ trợ những người phía sau.

Đến lượt người lính trẻ, anh đứng giữa dòng nước, hơi chao đảo.

Một bàn tay lập tức nắm lấy tay anh.

– Bình tĩnh. Bước theo tôi.

Hai người cùng vượt qua.

Khi cả đơn vị lên đến đoạn đường bằng, mọi người dừng lại nghỉ ít phút.

Người lính trẻ ngồi xuống, nhìn những người xung quanh.

Anh không biết phải nói gì.

Cuối cùng, anh chỉ nói:

– Cảm ơn các anh.

Người tiểu đội trưởng đáp:

– Không cần cảm ơn. Chúng ta là một đơn vị.

Rồi anh nhìn đồng hồ.

– Nghỉ đủ rồi. Tiếp tục.

Đội hình lại chuyển động.

Lần này, người lính trẻ bước chắc hơn.

Anh không còn thấy mình là người đi sau nữa.

Anh hiểu rằng mỗi bước chân của mình đều nằm trong bước chân chung của cả đơn vị.

Gần sáng, họ đến nơi tập kết.

Khi người cuối cùng bước qua điểm quy định, người tiểu đội trưởng mới báo cáo:

– Đủ quân số.

Chỉ hai chữ.

Nhưng đối với những người vừa trải qua một đêm hành quân dài, đó là câu nói khiến ai cũng thấy nhẹ lòng.

Người lính trẻ tháo ba lô xuống.

Anh nhìn người đồng đội đã mang giúp mình một đoạn đường.

– Mai em mang giúp anh nhé.

Người kia cười:

– Được. Nhưng nhớ đi cho chắc chân.

Cả hai cùng cười.

Trời bắt đầu sáng.

Sau một đêm dài, những người lính ngồi bên nhau dưới hàng cây, tranh thủ nghỉ ngơi trước khi nhận nhiệm vụ mới.

Không ai nhắc lại chuyện mình đã mệt thế nào.

Điều họ nhớ chỉ là giữa một con đường rừng tối mịt, khi một người bị tụt lại phía sau, cả đơn vị đã dừng bước.

Bởi trong những năm tháng chiến tranh, có những nguyên tắc không cần viết thành mệnh lệnh.

Đã là đồng đội thì cùng đi, cùng chịu gian khổ và không để một người bị bỏ lại phía sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn