Đêm hành quân không trăng
Đêm hành quân không trăng
Đêm đó không trăng, trời tối đến mức không nhìn rõ mặt nhau. Chúng tôi đi thành hàng, tay bám vai người trước. Không ai được bật đèn, chỉ dựa vào cảm giác và kinh nghiệm. Mỗi bước chân đều phải nhẹ, tránh gây tiếng động. Tôi nghe rõ cả nhịp tim mình trong lồng ngực. Có lúc tưởng như lạc đường, nhưng rồi vẫn tìm được lối đi. Khi dừng lại nghỉ, ai cũng thở phào nhẹ nhõm. Những đêm như vậy, chúng tôi học được cách tin tưởng tuyệt đối vào nhau.



