Cựu chiến binh

Đêm hành quân lên điểm cao lửa đạn

Ninh Bình17/05/2026Trần Gia Như (Xã Yên Mô)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, chiến trường miền Trung bước vào giai đoạn ác liệt nhất khi quân và dân ta đồng loạt mở nhiều chiến dịch lớn. Trong đội hình C24, Trung đoàn 126, Bộ Tư lệnh Hải quân, Thượng sĩ Dương Trọng Đoàn – khi ấy là quyền mũi trưởng – được giao nhiệm vụ dẫn tổ chiến đấu tiến lên một điểm cao chiến lược tại Phú Yên. Đây là vị trí then chốt, nơi có thể khống chế toàn bộ khu vực xung quanh, đồng thời cũng là mục tiêu mà địch quyết tâm chiếm giữ bằng mọi giá.

Đêm hành quân bắt đầu trong im lặng tuyệt đối. Không ánh đèn, không tiếng nói, chỉ có tiếng bước chân khẽ chạm vào đất đá và tiếng gió rừng rít qua từng tán cây. Địa hình hiểm trở, dốc cao, cây cối rậm rạp khiến việc di chuyển trở nên vô cùng khó khăn. Mỗi người lính mang trên vai không chỉ súng đạn mà còn cả trách nhiệm của một chiến dịch lớn.

Ông Đoàn nhớ lại rằng lúc đó, điều khiến ông trăn trở nhất không phải là cái chết, mà là nỗi lo không hoàn thành nhiệm vụ. Là người chỉ huy mũi, ông phải đi đầu, quan sát từng dấu hiệu nhỏ nhất của địch, đồng thời đảm bảo an toàn cho anh em phía sau. Chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến cả tổ rơi vào vòng vây.

Khi đội hình tiến gần đến điểm cao, tất cả dừng lại, ém quân chờ lệnh. Không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Ai cũng hiểu rằng khi trời sáng, trận đánh sẽ nổ ra. Những gương mặt trẻ măng, lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt vẫn kiên cường, tạo nên một hình ảnh mà ông Đoàn không thể nào quên.

Rạng sáng, pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội. Tiếng nổ rung chuyển cả sườn đồi, đất đá tung lên mù mịt. Không còn thời gian suy nghĩ, ông Đoàn lập tức hô lệnh tiến công. Tổ chiến đấu lao lên trong làn khói đạn, từng bước áp sát mục tiêu. Đó là khoảnh khắc mà ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Trận đánh mở màn cho chuỗi ngày khốc liệt tại điểm cao ấy – nơi mà sau này, khi nhớ lại, ông Đoàn chỉ có thể thốt lên một câu: “Chúng tôi đã sống và chiến đấu trong những ngày không thể nào quên.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn