Bài viết

Đêm hành quân qua dốc đèo và chén nước ấm tình đồng đội

Thanh Hóa17/09/2026Nguyễn Thị Thúy (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến đấu trên các chiến trường khốc liệt, ký ức khiến bác Nguyễn Văn Bảy ám ảnh và xúc động nhất không phải là tiếng pháo gầm hay đạn hú, mà là những đêm hành quân dài đằng đẵng qua những con dốc dựng đứng. Bác Bảy kể, có những đêm mưa rừng tầm tã, đường trượt như đổ mỡ, vai đeo balo nặng hơn 30kg, đôi chân phồng rộp tưởng chừng không thể bước tiếp. Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của rừng đêm, một ngụm nước chè khô sẻ chia hay một cái nắm tay kéo nhau lên dốc của người đồng đội lại trở thành sức mạnh phi thường. "Có những lúc kiệt sức, tôi ngã gục xuống vách đá, thằng Hòa quê Nghệ An lại ghé vai xóc tôi đứng dậy, nó bảo: Ráng lên Bảy ơi, sắp lên tới đỉnh rồi, về quê tao với mày cùng uống rượu mát," bác Bảy ngậm ngùi kể, ánh mắt dõi về khoảng không xa xăm. Lời kể chân chất ấy khiến trái tim những người trẻ chúng tôi thắt lại bởi sự nghiệt xã của chiến tranh và sự vĩ đại của tình đồng chí.

Lắng nghe những dòng ký ức ấy, Đoàn Thanh niên thôn Trù Ninh chúng tôi càng hiểu thêm rằng, chiến thắng của dân tộc không chỉ được dệt nên bởi vũ khí hay chiến thuật, mà trước hết bằng tình thương yêu, sự đùm bọc gắn kết giữa những con người cùng chung lý tưởng. Chén nước ấm truyền tay nhau giữa đêm lạnh năm nào của bác Bảy và đồng đội chính là biểu tượng đẹp nhất của tình đồng đội thiêng liêng. Hôm nay, sống trong hòa bình, chúng tôi tự dặn lòng phải biết yêu thương, sẻ chia và đoàn kết với nhau nhiều hơn. Bài học về tình đồng chí của bác Bảy sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn, giúp thế hệ trẻ Hoằng Hóa biết sống nghĩa tình, trách nhiệm và luôn sẵn sàng nắm lấy tay nhau vượt qua mọi gian khó trong cuộc sống hiện đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đêm hành quân qua dốc đèo và chén nước ấm tình đồng đội | Câu chuyện thời hoa lửa