Cựu chiến binh

ĐÊM HÀNH QUÂN QUA RỪNG KHỘP

Trong những năm làm nhiệm vụ tại chiến trường Campuchia, bác Nguyễn Văn Phúc từng trải qua nhiều đêm hành quân xuyên rừng khộp đầy hiểm nguy và gian khổ. Giữa bóng tối, sốt rét và thiếu thốn, tình đồng đội đã trở thành điểm tựa giúp những người lính trẻ vượt qua mọi thử thách. Ký ức về đêm hành quân năm ấy vẫn theo bác suốt cuộc đời như một phần không thể quên của “Thời hoa lửa”.

Thanh Hóa22/05/2026Cao Văn Việt (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết nhận ra rằng mỗi người lính đi qua chiến tranh đều có những ký ức đặc biệt không thể nào quên. Với bác Nguyễn Văn Phúc, một trong những ký ức ám ảnh và sâu sắc nhất chính là những đêm hành quân xuyên rừng khộp tại chiến trường Campuchia.

Mỗi lần nhắc đến cánh rừng ấy, ánh mắt bác lại xa xăm như đang sống lại những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khổ.

“Rừng khộp mùa khô nhìn buồn lắm,” bác kể chậm rãi.
“Cây cối trơ trụi, lá vàng phủ kín mặt đất.”

Những năm đầu thập niên tám mươi, đơn vị của bác thường xuyên thực hiện nhiệm vụ tuần tra và cơ động qua nhiều khu vực rừng sâu giáp biên giới.

Có những chuyến hành quân kéo dài hàng tuần lễ.

“Đi mãi không thấy làng mạc đâu,” bác nhớ lại.

Ban ngày nắng cháy da thịt, ban đêm rừng lạnh buốt. Điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn khiến nhiều chiến sĩ trẻ nhanh chóng xuống sức.

Người viết hình dung đoàn quân lặng lẽ nối nhau đi giữa rừng già, vai mang ba lô nặng trĩu, quần áo lấm bụi đỏ và đôi dép cao su đã mòn gần hết.

Bác kể rằng đêm hành quân khiến bác nhớ nhất diễn ra vào mùa khô năm 1984.

Hôm ấy đơn vị nhận nhiệm vụ cơ động khẩn cấp sang một khu vực cách nơi đóng quân khá xa. Để tránh bị lộ vị trí, toàn đơn vị phải hành quân ban đêm.

“Khi xuất phát trời đã tối hẳn,” bác kể.

Mỗi người lính chỉ được phép dùng đèn pin thật hạn chế. Cả đoàn quân lặng lẽ đi trong bóng tối giữa rừng khộp mênh mông.

Tiếng lá khô dưới chân kêu lạo xạo giữa màn đêm tĩnh lặng khiến ai cũng căng thẳng.

“Có đoạn tối đến mức không nhìn rõ mặt nhau,” bác nói.

Người viết cảm nhận được sự khắc nghiệt và hiểm nguy của những cuộc hành quân thời chiến qua từng lời kể giản dị của bác.

Đi được một quãng dài thì một đồng đội trong tiểu đội bắt đầu lên cơn sốt rét. Người chiến sĩ trẻ run lập cập, bước chân loạng choạng rồi ngã quỵ xuống ven đường.

“Lúc đó ai cũng lo,” bác kể.

Nhưng nhiệm vụ không cho phép dừng lại quá lâu. Sau vài phút bàn bạc, tiểu đội quyết định thay nhau dìu đồng đội tiếp tục di chuyển.

“Tôi với anh Thành mỗi người một bên đỡ cậu ấy,” bác nhớ lại.

Đêm ấy rừng rất lạnh. Gió luồn qua những tán cây khô tạo nên những âm thanh rợn người giữa bóng tối.

Có lúc cả đoàn phải dừng lại vì nghe tiếng động lạ phía trước. Tất cả lập tức nằm xuống cảnh giới trong im lặng tuyệt đối.

“Tim ai cũng đập rất mạnh,” bác kể nhỏ.

Người viết hình dung những người lính trẻ nằm ép mình xuống nền đất lạnh, tay siết chặt khẩu súng giữa màn đêm sâu thẳm.

Sau khi xác định an toàn, đơn vị tiếp tục lên đường. Nhưng càng về khuya, người đồng đội bị sốt rét càng yếu hơn.

“Cậu ấy mê man luôn,” bác nói.

Không ai bảo ai, cả tiểu đội tự động san bớt đồ trong ba lô cho nhau để thay phiên cõng đồng đội vượt rừng.

“Ngày ấy tình đồng đội thiêng liêng lắm,” bác xúc động kể.
“Không ai bỏ ai lại phía sau.”

Người viết lặng đi trước những nghĩa tình giản dị nhưng vô cùng lớn lao của những người lính năm ấy.

Khoảng gần sáng, cả đơn vị dừng chân nghỉ tạm bên một con suối nhỏ giữa rừng. Ai cũng mệt rã rời sau nhiều giờ hành quân liên tục.

Bác kể rằng hôm ấy mỗi người chỉ còn ít lương khô và nước uống. Nhưng anh em vẫn nhường phần nước cuối cùng cho đồng đội đang bị sốt.

“Có người khát khô cổ mà vẫn không uống,” bác nhớ lại.

Khi trời vừa hửng sáng, sương mù phủ kín cánh rừng khộp. Đoàn quân lại tiếp tục lên đường để kịp nhiệm vụ.

“Tôi nhớ mãi ánh mắt đồng đội lúc ấy,” bác nói nhỏ.
“Ai cũng mệt nhưng vẫn cố gắng.”

Người viết hiểu rằng, điều giúp những người lính vượt qua chiến tranh không chỉ là ý chí mà còn là tình thương và trách nhiệm dành cho nhau.

Sau gần hai ngày hành quân liên tục, đơn vị cuối cùng cũng đến được vị trí tập kết an toàn.

Người đồng đội bị sốt rét sau đó được đưa về quân y điều trị và may mắn qua khỏi.

“Nhiều năm sau gặp lại, cậu ấy vẫn nhắc chuyện đêm hôm đó,” bác cười hiền.

Đến hôm nay, dù chiến tranh đã lùi xa hơn bốn mươi năm, bác Nguyễn Văn Phúc vẫn không quên được đêm hành quân giữa rừng khộp năm ấy.

Trong ký ức của người lính già, đó không chỉ là một chuyến đi gian khổ mà còn là minh chứng đẹp nhất cho tình đồng đội của những năm tháng “Thời hoa lửa”.

Người viết nhìn bác Phúc lặng lẽ ngồi trước hiên nhà, phía xa là tiếng sóng biển Hoằng Tiến rì rào trong gió chiều. Những năm tháng chiến tranh tuy đã qua nhưng ký ức về đồng đội, về rừng sâu và những đêm hành quân vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim người cựu chiến binh.

Cuối câu chuyện, bác Phúc chậm rãi nói:

“Đi qua chiến tranh rồi mới hiểu, thứ quý giá nhất không phải là mình đã lập được chiến công gì, mà là vẫn còn được sống và còn gặp lại đồng đội sau những năm tháng bom đạn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM HÀNH QUÂN QUA RỪNG KHỘP | Câu chuyện thời hoa lửa