ĐÊM HÀNH QUÂN QUA TRƯỜNG SƠN
Có những đêm trời mưa rất lớn. Quần áo ướt sũng, đôi dép cao su bám đầy bùn đất. Đường trơn, nhiều đoạn phải bám vào cây rừng để bước đi. Nhưng không ai than phiền. Mọi người động viên nhau cố gắng, bởi phía trước còn nhiệm vụ.
Nói về những năm tháng chiến đấu, ông Phạm Văn Bình thường nhắc đến những đêm hành quân trên tuyến đường Trường Sơn. Khi ấy, đường đi chủ yếu là những lối mòn giữa núi rừng. Ban ngày hạn chế di chuyển, đến tối cả đơn vị mới bắt đầu hành quân.
Có những đêm trời mưa rất lớn. Quần áo ướt sũng, đôi dép cao su bám đầy bùn đất. Đường trơn, nhiều đoạn phải bám vào cây rừng để bước đi. Nhưng không ai than phiền. Mọi người động viên nhau cố gắng, bởi phía trước còn nhiệm vụ.
Điều ông Bình nhớ nhất không phải là những khó khăn, mà là tình cảm giữa những người lính. Người có thêm nắm cơm thì chia cho người thiếu. Người đau chân được đồng đội mang giúp ba lô. Khi có tiếng động bất thường, cả đội lập tức nhắc nhau giữ im lặng.
Có một đêm, một chiến sĩ trẻ mệt đến mức không thể bước tiếp. Người lính đi phía trước quay lại, lặng lẽ nhận lấy ba lô của bạn.
“Không ai bị bỏ lại phía sau,” ông Bình nhớ lại.
Nhiều năm đã trôi qua, những cánh rừng Trường Sơn giờ đã đổi khác. Nhưng mỗi khi nghe tiếng mưa rơi, ông vẫn nhớ những đêm hành quân năm ấy.
Ông nói: “Chính trong gian khổ, chúng tôi hiểu thế nào là đồng chí, đồng đội.”



