Cựu chiến binh

ĐÊM HÀNH QUÂN TRONG MƯA RỪNG

Rừng núi phía Bắc chìm trong màn mưa dày đặc. Tiếng bước chân trên đường hành quân thấm đẫm mệt mỏi và nỗi nhớ nhà. Người lính H1 Nguyễn Văn Thanh cùng đồng đội tiến từng bước giữa bóng tối. Những tiếng cười khẽ, lời động viên lẫn trong mưa làm vơi đi phần nào nỗi cô đơn.

Thanh Hóa22/12/2025Nguyễn Thị Hiền (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm hôm ấy, mưa rừng trút xuống không ngớt, biến con đường hành quân thành bùn lầy nhão nhoẹt. Tôi – người viết, đứng bên lề ký ức, tưởng tượng cảnh bác Nguyễn Văn Thanh cùng tiểu đội tiến bước giữa rừng sâu, ánh đèn pin yếu ớt lóe lên như những vì sao bập bùng.

“Lúc đó, tôi chỉ nghĩ là phải đi tiếp,” bác Thanh kể, giọng trầm trầm. “Không ai dừng lại, không ai bỏ cuộc.”

Chiến trường phía Bắc khắc nghiệt, từng bước chân đều có thể gặp nguy hiểm, nhưng nỗi nhớ nhà còn nặng hơn cả bùn đất dưới giày. Bác kể, có lần nhìn xuống đôi bàn tay lấm lem bùn, bác chợt nhớ đến bàn tay mẹ, nhớ bữa cơm chiều ấm áp ở quê nhà Phúc Thọ.

“Thèm được về nhà, nhưng mình biết còn trách nhiệm ở phía trước,” bác thổ lộ. “Anh em xung quanh cũng thế, ai cũng cắn răng mà bước.”

Tiếng mưa rơi trên lá, tiếng bước chân nhão nhoẹt, xen lẫn những câu chuyện cười khẽ của đồng đội, tạo thành một bản nhạc buồn mà ấm áp. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng lát bánh mì khô, nhường nhau phần áo mưa mỏng manh để không ai bị ướt sũng.

Tôi nhìn thấy hình ảnh bác Thanh, người chiến sĩ H1 cao xạ pháo, vừa căng mắt quan sát phía trước, vừa nhắc nhở đồng đội giữ khoảng cách và lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất trong đêm. “Mỗi lần dừng lại nghỉ, tôi lại kể một kỷ niệm nhỏ để mọi người bớt lo lắng,” bác cười buồn. “Những câu chuyện về nhà, về gia đình, về những bữa cơm giản dị ở quê… giúp chúng tôi còn có lý do để bước tiếp.”

Đêm đó, giữa rừng già mênh mông, những người lính như bác Thanh không chỉ chiến đấu với kẻ thù, mà còn chiến đấu với chính nỗi cô đơn, với nỗi nhớ nhà, và với chính bản thân mình. Mỗi bước đi là một minh chứng cho lòng dũng cảm, tình đồng đội, và sức mạnh tinh thần mà không tấm huân chương nào có thể đo được.

Khi nhìn lại, bác vẫn còn giữ nguyên cái ánh mắt ấy, ánh mắt của người lính H1 Nguyễn Văn Thanh, đã đi qua đêm hành quân mưa rừng và mang theo cả một đời ký ức về chiến trường phía Bắc, về đồng đội và về nhà – nơi vẫn luôn đợi chờ từng bước chân trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn