Đêm hành quân trong rừng
Ông Lê Văn M. từng trải qua rất nhiều đêm hành quân trong rừng.
Những chuyến hành quân thường bắt đầu khi trời tối. Đường rừng khó đi, nhiều đoạn chỉ có một lối nhỏ giữa cây cối.
Người lính đi thành hàng. Người trước đi đến đâu, người sau bám theo đến đó.
Không ai được sử dụng ánh sáng tùy tiện.
Có những lúc cả đoàn phải dừng lại vì phía trước có dấu hiệu nguy hiểm. Mọi người ngồi xuống, giữ im lặng và chờ lệnh.
Điều ông nhớ nhất là sự mệt mỏi.
Có những ngày đã chiến đấu từ sáng, tối lại tiếp tục hành quân. Đôi chân đau, vai nặng vì ba lô nhưng không ai được bỏ lại phía sau.
Có lần một đồng đội bị sốt nhưng vẫn cố đi.
Mấy người trong tổ thay nhau mang giúp một phần đồ đạc để anh có thể tiếp tục.
Ông M. nói rằng trong chiến tranh, tình đồng đội nhiều khi được thể hiện bằng những việc rất nhỏ.
Không phải lúc nào cũng là những điều lớn lao.
Có khi chỉ là một ngụm nước được chia đôi, một phần cơm được nhường lại hoặc một người lính đi chậm lại để chờ người phía sau.
Những điều ấy ông vẫn nhớ cho đến tận bây giờ.



