Đêm hành quân vượt núi
Tháng 10 năm 1970, chàng trai trẻ Đồng Văn Phanh quê ở Thôn Nà Kè, xã Gia Hội lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi bốn tuổi. Tạm biệt mái nhà sàn đơn sơ bên sườn núi, ông mang theo lời dặn của mẹ: “Đi bộ đội thì phải sống cho xứng đáng với quê hương.”
Những ngày đầu trong quân ngũ vô cùng gian khổ. Một đêm cuối đông, đơn vị nhận nhiệm vụ hành quân xuyên rừng để vận chuyển lương thực ra tiền tuyến. Đường núi trơn trượt, sương phủ kín lối đi, ai cũng mệt rã rời. Giữa lúc đó, một đồng đội bị sốt rét ngã quỵ bên dốc đá.
Không ngần ngại, ông Phanh tháo ba lô của mình, san bớt gạo cho anh em rồi cõng người đồng đội vượt qua nhiều cây số đường rừng. Đôi chân tê cứng vì lạnh, vai áo ướt đẫm sương đêm nhưng ông vẫn động viên: “Cố lên đồng chí, còn sống là còn chiến đấu.”
Khi đến nơi tập kết an toàn, cả đơn vị ai cũng xúc động. Từ đó, người lính Đồng Văn Phanh được đồng đội quý mến bởi sự gan dạ và tình nghĩa giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt.


