Cựu chiến binh

ĐÊM HỘI ĐỒNG KỲ BÍCH – KÝ ỨC ĐẦU ĐỜI LÍNH TRINH SÁT CỦA CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN VĂN TÌNH

- Ngày nhập ngũ: 24/01/1974 - Đơn vị: V20 – đơn vị đặc công Nam Tam Kỳ - Chỉ huy trực tiếp: Đồng chí Đinh Công Chí - Chức vụ: Chiến sĩ trinh sát

Đà Nẵng19/11/2025Lê Thị Kim Thức (Đoàn viên giáo viên chi đoàn trường THCS Nguyễn Khuyến, xã Tam Anh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐÊM HỘI ĐỒNG KỲ BÍCH – KÝ ỨC ĐẦU ĐỜI LÍNH TRINH SÁT CỦA CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN VĂN TÌNH

Có những ký ức, dù thời gian có phủ lên bao lớp bụi mờ, vẫn sáng rực như ngọn lửa. Và đôi khi, chỉ cần một cuộc gặp gỡ tình cờ cũng đủ để thắp dậy trong lòng người trẻ những xúc cảm chưa từng gọi thành tên.

Hôm ấy, trong chuyến thực hiện chủ đề “Những câu chuyện thời hoa lửa”, chi đoàn chúng tôi tìm đến căn nhà nhỏ của cựu chiến binh Nguyễn Văn Tình – người lính trinh sát của đơn vị V20 Nam Tam Kỳ năm 1974. Chú tiếp đón chúng tôi bằng nụ cười hiền, nhưng sâu trong đôi mắt lại ánh lên điều gì đó rất khó diễn tả – vừa bình lặng, vừa kiêu hãnh, như thể một phần tuổi trẻ hào hùng vẫn còn ở lại đâu đó giữa miền ký ức. Khi chúng tôi hỏi về trận đánh khiến chú nhớ nhất, chú khẽ nhấc tách trà, nhìn xa xăm. Không khí như lắng lại. Và rồi, chú bắt đầu kể, giọng trầm ấm, kéo chúng tôi vào chính đêm định mệnh ấy:

“Đêm 17 tháng 7… tối lắm. Tối đến mức tôi và các đồng đội chỉ thấy bóng nhau hòa vào bóng đất. Kỳ Bích khi ấy là nơi địch bám trụ rất chắc, hai trung đội nghĩa quân giữ hội đồng, xung quanh gài mìn dày đặc. Chín anh em chia ba mũi, lặng lẽ bò qua từng bụi tre, từng đường mương, không để một tiếng động nào lọt ra ngoài. Tim tôi đập dồn dập, tay siết chặt súng, mắt căng hết cỡ để nhận biết từng bóng người trong đêm. Gió thổi qua, côn trùng kêu rền rĩ… yên lặng mà căng thẳng đến mức tưởng cái yên đó sẽ nuốt chửng mình. Chỉ cần một bước sai, là cái chết ngay trước mắt.

Khi hiệu lệnh lóe lên từ đồn Trà Quân, ba đồng đội ở mũi chính lao lên trước, ném lựu đạn vào chốt địch. Tiếng nổ chát chúa, đất đá văng tung, khói bụi mịt mù… nhưng không ai chùn bước. Có người bị thương vẫn siết súng, lao thẳng như chưa từng biết đau. Tôi cùng những người trinh sát ở mũi sau khóa chặt đường lui của địch, bám vào tảng đá, vừa nấp vừa quan sát, chờ từng bóng người lóe lên, nhắm và bắn. Mỗi nhịp bắn là một nhịp tim dồn dập. Tiếng súng, tiếng thủ pháo, tiếng địch hoảng loạn hòa thành một bản nhạc chiến tranh dữ dội. Có tên vấp mìn nổ tung, có tên rơi xuống cánh đồng trong tuyệt vọng. Nhưng chúng tôi vẫn tiến. Chín người làm chủ trận địa, diệt gọn hai trung đội địch, thu về hàng chục khẩu súng và máy liên lạc. Ba đồng chí bị thương, nhưng may mắn không ai hy sinh. Mồ hôi ướt đẫm áo, tim như nhảy ra ngoài lồng ngực, nhưng trong lòng chỉ có một điều duy nhất: phải đánh cho bằng được, để dân mình được bình yên.

Hồi đó tụi tôi trẻ lắm… trẻ đến mức chưa kịp biết sợ. Chỉ biết lao lên từng bước, từng nhịp thở, để giành lại bình yên cho mọi người.”

Chú im lặng một chút, mắt như nhìn lại cả trận đánh, rồi nở một nụ cười nhẹ: “Thế hệ chúng tôi sống trong chiến tranh, nên mỗi khoảnh khắc đều quý giá. Và bình yên hôm nay, là kết tinh của những khoảnh khắc ấy.” Tôi nhìn những nếp nhăn nơi khóe mắt chú, tự hỏi bao nhiêu lần gian nguy, bao nhiêu lần đối mặt sinh tử đã hằn lại những dấu vết thời gian ấy. Danh hiệu, huân chương, bằng khen – chú kể lại rất đơn giản, rất nhẹ như chuyện của ai khác, không phải chuyện đánh đổi bằng máu thịt của chính mình.

Khi bước ra khỏi nhà chú Tình, gió chiều thổi nhẹ, mang theo cảm giác trầm lắng khó tả. Tôi chợt hiểu rằng, thế hệ chúng tôi – những người sinh ra trong hòa bình – đang mang trên vai sứ mệnh kể lại những câu chuyện ấy bằng tất cả sự trân trọng. Bởi vì nếu chúng tôi không kể, ngọn lửa của thời hoa lửa sẽ lụi dần. Bởi vì những ký ức như đêm Hội đồng Kỳ Bích năm 1974 không chỉ là lịch sử, mà là máu thịt, là linh hồn của cả một thời đại. Và bởi vì hòa bình hôm nay không phải món quà sẵn có – mà là kết tinh của lòng quả cảm của những người lính như chú Nguyễn Văn Tình.

Viết lại câu chuyện này, tôi mong mình – và mỗi người trẻ – sẽ giữ được trong tim lời nhắc nhở thầm lặng ấy: Tự do luôn có giá của nó. Và nhiệm vụ của chúng ta là không để sự hy sinh ấy bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn