Cựu chiến binh

Đêm im tiếng pháo ở Vị Xuyên

Lào Cai13/05/2026Xuân Việt (Đoàn phường Văn Phú)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Tân nói rằng ở mặt trận Vị Xuyên năm ấy, điều khiến người lính sợ nhất đôi khi không phải tiếng pháo, mà là… sự im lặng.

Bởi bình thường pháo địch gần như ngày nào cũng dội xuống các cao điểm. Tiếng nổ đã trở thành thứ âm thanh quen thuộc đến mức nhiều chiến sĩ còn đoán được cỡ pháo chỉ qua tiếng rít trên không.

Thế nên có một đêm bỗng nhiên im tiếng pháo hoàn toàn, cả chốt ai cũng thấy bất an.

Hôm ấy vào cuối năm 1986. Đơn vị của ông Tân vừa thay quân xong sau nhiều ngày căng thẳng. Trời rét cắt da, sương phủ kín các mỏm đá.

Khoảng gần nửa đêm, ông cùng một tổ nhỏ nhận nhiệm vụ ra kiểm tra đoạn giao thông hào phía trước chốt.

Lạ là suốt cả quãng đường không nghe tiếng pháo nào.

“Yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng bước chân trên đá,” ông nhớ lại.

Đi đầu tổ là một chiến sĩ quê Phú Thọ, tính rất vui vẻ. Đi giữa màn sương dày đặc, anh ta bỗng thì thào:
“Đêm nay im quá, chắc mai to chuyện.”

Câu nói nửa đùa nửa thật khiến cả tổ im lặng.

Ra tới mép chốt, mọi người tranh thủ ngồi nghỉ vài phút trong hốc đá. Một người lấy từ túi áo ra mẩu lạc rang còn sót lại chia cho cả tổ.

Giữa cái rét biên giới, mấy hạt lạc nhỏ thôi mà ai ăn cũng thấy ấm lòng.

Rồi bất ngờ, từ phía dưới thung lũng vang lên tiếng ai đó hát rất nhỏ.

Ban đầu cả tổ giật mình tưởng có động tĩnh lạ. Nhưng nghe kỹ mới nhận ra là tiếng hát của bộ đội từ chốt bên cạnh vọng sang.

Một bài hát về quê hương.

Giữa màn sương núi và sự im lặng căng thẳng của chiến trường, tiếng hát ấy nghe xa xôi mà da diết lạ thường.

“Lúc đó tự nhiên ai cũng nhớ nhà,” ông Tân nói khẽ.

Có người ngồi im không nói gì. Có người kéo cao cổ áo quay mặt đi nơi khác.

Rạng sáng hôm sau, pháo địch lại dội xuống dữ dội như mọi ngày. Núi đá rung chuyển, đất trời mù mịt khói bụi.

Nhưng ông Tân bảo điều ông nhớ nhất không phải trận pháo sáng hôm ấy, mà chính là đêm yên lặng hiếm hoi giữa chiến trường Vị Xuyên — đêm mà những người lính trẻ ngồi bên nhau trong giá lạnh, chia nhau vài hạt lạc rang và lặng nghe tiếng hát vọng giữa núi rừng biên cương.

Đến giờ, cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Tân vẫn cho rằng đó là một trong những ký ức đặc biệt nhất đời lính của mình. Bởi giữa chiến tranh khốc liệt, chính những khoảnh khắc bình dị ấy đã giúp người lính giữ lại được hơi ấm của tình người và niềm tin để tiếp tục bám trụ nơi tuyến đầu Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn