Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đêm kể chuyện quê nhà

Đêm xuống trên khu rừng. Sau một ngày huấn luyện, những người lính trẻ ngồi quanh bếp lửa nhỏ. Ánh lửa hắt lên những khuôn mặt còn rất trẻ. Không ai muốn ngủ ngay. Có lẽ bởi khi đêm xuống, nỗi nhớ quê nhà lại rõ hơn. Tiểu đội trưởng Thành đặt ấm nước lên bếp rồi hỏi: – Hôm nay ai kể chuyện quê mình trước?

Cao Bằng15/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đêm kể chuyện quê nhà

Đêm xuống trên khu rừng.

Sau một ngày huấn luyện, những người lính trẻ ngồi quanh bếp lửa nhỏ. Ánh lửa hắt lên những khuôn mặt còn rất trẻ.

Không ai muốn ngủ ngay.

Có lẽ bởi khi đêm xuống, nỗi nhớ quê nhà lại rõ hơn.

Tiểu đội trưởng Thành đặt ấm nước lên bếp rồi hỏi:

– Hôm nay ai kể chuyện quê mình trước?

Một chiến sĩ cười:

– Anh kể trước đi!

Thành lắc đầu:

– Tôi nghe các cậu.


Câu chuyện của người miền Bắc

Một chiến sĩ quê đồng bằng bắt đầu.

Anh kể về cánh đồng lúa mùa gặt, về con đường làng đầy rơm và tiếng gọi nhau mỗi buổi chiều.

– Nhà tôi có cây nhãn rất to. Hồi nhỏ, cứ đến mùa quả là mấy anh em trèo lên hái.

Mọi người cười.

Một người hỏi:

– Thế mẹ cậu có mắng không?

– Mắng chứ. Nhưng hôm sau lại hái cho ăn.

Cả nhóm cười lớn.


Người miền Trung nhớ quê

Đến lượt một chiến sĩ quê miền Trung.

Anh kể về mùa gió nóng, về những con đường đất và bữa cơm gia đình.

– Nhà tôi chẳng có gì nhiều. Nhưng mẹ nấu canh rau tập tàng ngon lắm.

Một người hỏi:

– Sau này về, việc đầu tiên cậu làm là gì?

Anh suy nghĩ rồi đáp:

– Ăn cơm mẹ nấu.

Cả nhóm im lặng vài giây.

Không ai trêu nữa.


Câu chuyện của người Cao Bằng

Đến lượt Bế Văn Đàn.

Anh ngồi bên bếp lửa, một lúc mới lên tiếng.

– Quê tôi là núi.

Mọi người chăm chú nghe.

Anh kể về những con đường quanh co, những mùa ngô trên nương, tiếng suối chảy dưới chân núi.

Anh kể về những buổi sáng sương phủ trắng bản làng.

Một chiến sĩ hỏi:

– Cao Bằng đẹp lắm phải không?

Đàn mỉm cười:

– Đẹp.

– Cậu nhớ nhất gì?

Đàn nhìn vào ngọn lửa:

– Nhớ mẹ.

Chỉ hai tiếng ấy thôi, nhưng mọi người đều hiểu.


Quê hương trong mỗi người

Sau đó, người này kể tiếp người kia.

Có người nhớ cha.

Có người nhớ em nhỏ.

Có người nhớ con chó ở nhà.

Có người nhớ cây đa đầu làng.

Những câu chuyện chẳng có gì lớn lao.

Nhưng đêm ấy, giữa rừng sâu, chúng trở thành những điều quý giá.

Một chiến sĩ nói:

– Hóa ra mỗi người đều có một quê hương để nhớ.

Tiểu đội trưởng Thành đáp:

– Vì thế chúng ta mới hiểu mình đang cố gắng vì điều gì.


Bếp lửa gần tàn

Gần nửa đêm, bếp lửa chỉ còn những đốm than đỏ.

Mọi người vẫn chưa muốn đứng dậy.

Bởi ngày mai lại là một ngày huấn luyện.

Có thể sẽ mệt.

Có thể sẽ khó khăn.

Nhưng đêm nay, họ đã tìm thấy quê hương của mình trong câu chuyện của người bên cạnh.

Một người nói:

– Sau này hòa bình, nhất định phải về quê các cậu chơi.

Người khác cười:

– Được. Nhưng đến quê tôi phải ăn cơm nhé.

– Nhất trí!

Tiếng cười vang lên giữa rừng.


Sáng hôm sau, đoàn quân lại lên đường.

Mỗi người mang theo ba lô, quân trang và nhiệm vụ của mình.

Nhưng trong lòng họ còn có thêm những hình ảnh thân thương:

Một cánh đồng.

Một mái nhà.

Một dòng suối.

Một người mẹ đứng bên hiên.

Và những câu chuyện đã kể bên bếp lửa.

Đêm kể chuyện quê nhà vì thế trở thành một ký ức đẹp của đời lính.

Bởi giữa những tháng ngày xa quê, những câu chuyện giản dị ấy giúp người lính trẻ hiểu rằng dù đến từ những miền đất khác nhau, họ vẫn có chung một điều để gìn giữ: một quê hương bình yên và một đất nước thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn