Đêm kéo chuông báo động cứu cả làng ven biển
Câu chuyện kể về một người dân vùng biển Hà Tĩnh đã trực tiếp tham gia báo động, hướng dẫn bà con sơ tán trong một đêm bị máy bay đánh phá.
Ông Phạm Văn Nhân sinh ra và lớn lên ở vùng biển Thiên Cầm. Những năm chiến tranh, biển quê ông không chỉ có tiếng sóng, tiếng thuyền cá, mà còn có cả tiếng máy bay gầm rú và tiếng bom nổ từ xa vọng lại. Khi ấy, ông còn rất trẻ nhưng đã tham gia đội dân quân, làm nhiệm vụ trực gác, báo động và hướng dẫn bà con sơ tán mỗi khi có nguy hiểm. Ông kể rằng ở vùng biển, ban đêm nghe tiếng máy bay từ xa rất rõ. Chỉ cần phát hiện âm thanh bất thường hoặc nhận tín hiệu báo động từ tuyến trên, đội trực phải lập tức đánh kẻng, kéo chuông, hô hào dân xuống hầm trú ẩn.
Ông nhớ nhất một đêm mùa hè, trời oi nóng, cả làng vừa tắt đèn đi ngủ thì từ phía biển vọng vào tiếng động cơ máy bay. Ban đầu âm thanh còn rất xa, lẫn trong tiếng gió biển, nhưng ông và mấy người trực gác đều nhận ra đó không phải tiếng bình thường. Chỉ trong chốc lát, tiếng máy bay mỗi lúc một rõ hơn. Không chờ thêm, ông chạy thật nhanh đến chiếc chuông báo động treo gần nhà văn hóa cũ của làng. Ông kéo liên hồi, tiếng chuông vang dồn dập trong đêm. Cùng lúc đó, những người khác chạy khắp các ngõ hô bà con xuống hầm.
Cả làng bừng tỉnh. Người lớn vội bế trẻ con, dìu người già, mang theo vài vật dụng cần thiết rồi chạy về các hầm trú ẩn đã chuẩn bị sẵn. Có gia đình đang ngủ say, có cụ già đi lại khó khăn, ông Nhân cùng đồng đội phải quay vào tận nhà để dìu ra. Ông kể, lúc đó không ai nghĩ đến sợ cho riêng mình, chỉ lo còn ai chưa kịp xuống hầm hay không. Tiếng máy bay đã ở rất gần, ánh chớp từ phía xa bắt đầu lóe lên. Mọi người trong hầm ngồi sát vào nhau, trẻ con được người lớn ôm chặt vào lòng. Không ai nói lớn, chỉ còn tiếng thở dồn dập và tiếng bom mỗi lúc một gần.
Ít phút sau, bom rơi xuống khu vực ven biển. Mặt đất rung chuyển, bụi đất từ miệng hầm rơi xuống. Có người bật khóc, có người lặng im cầu mong cho mọi việc qua nhanh. Ông Nhân vẫn ở bên ngoài một lúc để kiểm tra xem còn ai bị sót lại. Khi một loạt bom nổ gần, sức ép hất ông ngã xuống bờ cát. Tai ông ù đi, người choáng váng, nhưng ông vẫn cố bò dậy chạy về phía hầm cuối xóm, nơi có một gia đình vừa mới kịp xuống trú ẩn. Ông nói, nếu tiếng chuông đêm ấy chậm thêm vài phút, có lẽ hậu quả đã rất nặng nề.
Sau trận đánh, khi mọi người ra khỏi hầm, nhiều mái nhà bị tốc, một số thuyền bị hư hại, cây cối gãy đổ ngổn ngang. Nhưng điều may mắn nhất là phần lớn bà con đã kịp sơ tán an toàn. Sáng hôm sau, cả làng cùng nhau dọn dẹp, dựng lại nhà, sửa lại hầm, tiếp tục cuộc sống. Chiếc chuông báo động cũ sau này bị nứt một đường dài do sức ép bom, nhưng ông Nhân vẫn xin giữ lại. Với ông, chiếc chuông ấy không chỉ là một vật dụng thời chiến, mà là âm thanh đã gọi cả làng đứng dậy, chạy khỏi hiểm nguy, cùng nhau giữ lấy sự sống giữa những năm tháng không yên bình.



