Cựu chiến binh

Đêm không bắn

Trong một đêm gác rừng ở Battambang, bác Lê Sỹ Thảo đã giương súng suốt nhiều giờ nhưng không bóp cò. Đối diện bác không phải là kẻ địch, mà là một bóng người mờ hiện trong sương. Đêm ấy trôi qua không có tiếng súng, nhưng để lại một vết lặng rất sâu trong ký ức người lính. Có những khoảnh khắc chiến tranh ám ảnh không phải vì máu, mà vì sự im lặng.

Thanh Hóa24/12/2025Lê Thị Quyền (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, rừng biên giới yên đến nghẹt thở. Bác Lê Sỹ Thảo đứng gác, súng lên nòng, mắt dán vào màn sương đặc quánh phía trước. Bóng một người từ từ hiện ra giữa lùm cây, bước rất chậm.

“Chỉ cần bóp cò là xong,” bác kể, “nhưng tôi đứng chết lặng.”

Bóng người ấy dừng lại, quay đầu, rồi lặng lẽ lùi vào rừng. Không tiếng súng. Không báo động. Chỉ còn tiếng tim đập trong lồng ngực.

Sáng hôm sau, khi thay gác, bác mới biết đó là một người dân bản đi lạc.
“Đêm đó mà nổ súng,” bác nói khẽ, “tôi không biết mình sẽ sống thế nào với ký ức ấy.”

Rừng vẫn đứng đó, im lặng. Và bác Thảo hiểu: có những trận đánh không ghi trong báo cáo, nhưng theo người lính suốt cả đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn