Cựu Thanh niên xung phong

Đêm Không Có Bom

Đêm đó, đơn vị anh Thắng không bị ném bom. Không tiếng động, không còi báo động. Anh nằm thao thức, lần đầu nghe rõ tiếng tim mình đập. Anh sợ — vì im lặng trong chiến tranh đôi khi còn đáng sợ hơn bom đạn. Sau hòa bình, anh vẫn không ngủ được trong những đêm yên tĩnh. Với anh, chiến tranh đã kết thúc, nhưng cảm giác chờ đợi thì chưa bao giờ rời đi.

Quảng Trị03/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm đó, đơn vị anh Thắng không bị ném bom. Không tiếng động, không còi báo động. Anh nằm thao thức, lần đầu nghe rõ tiếng tim mình đập. Anh sợ — vì im lặng trong chiến tranh đôi khi còn đáng sợ hơn bom đạn.

Sau hòa bình, anh vẫn không ngủ được trong những đêm yên tĩnh. Với anh, chiến tranh đã kết thúc, nhưng cảm giác chờ đợi thì chưa bao giờ rời đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn