Bài viết

Đêm Không Có Câu Nói Thừa

Trong một trận phục kích ở Quảng Trị, một đơn vị phải di chuyển qua khu vực có nguy cơ bị phát hiện. Mọi giao tiếp bị cắt giảm tối đa, chỉ còn tín hiệu ánh mắt và bước chân. Cả đội hình đi qua một khoảng rừng mà không một câu nói nào được thốt ra, nhưng vẫn giữ đúng đội hình như có người đang chỉ huy.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Nguyễn Khánh Vy (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm thấp xuống vai người.

Rừng không kịp tối hẳn
đã bị giữ lại bởi bước chân.

Không ai ra lệnh im lặng.

Nhưng ai cũng im.

Tiếng lá khô
vỡ rất nhỏ
cũng bị nuốt lại.

Một bàn tay giơ lên.

Cả đội hình dừng.

Không hỏi.

Không cần biết vì sao.

Một ánh mắt nghiêng đi
là cả hàng người đổi hướng.

Súng giữ nguyên vị trí.

Hơi thở cũng đi chậm lại
như sợ làm lộ nhịp rừng.

Có lúc tưởng như không ai đang dẫn đường.

Nhưng không ai lạc.

Vì mọi người đều đang nghe
một thứ không nói ra.

Khi qua khỏi rìa rừng,
không ai thở mạnh hơn.

Chỉ có đêm
dài thêm một chút
rồi mới chịu buông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn