Đêm không có pháo sáng
Đêm đó tối đến mức tôi không nhìn thấy bàn tay mình dù giơ sát trước mặt. Trên chốt chỉ có vài bóng người im lặng ngồi tựa lưng vào vách đất, nghe gió rít qua khe đá như tiếng huýt sáo dài vô tận.
Chúng tôi được lệnh giữ im lặng tuyệt đối. Không đốt lửa, không nói chuyện, thậm chí ho cũng phải cố nén lại. Người lính trẻ nhất trong tiểu đội tên Lâm cứ thỉnh thoảng lại chạm nhẹ vào vai tôi, như để chắc rằng vẫn còn người bên cạnh.
Khoảng nửa đêm, sương xuống dày đặc. Mọi thứ ẩm lạnh đến tận xương. Tôi nghe tiếng lạch cạch rất khẽ từ phía sườn núi. Không ai bảo ai, tất cả đều siết chặt súng.
Rồi mọi thứ lại im bặt.
Chúng tôi nằm chờ. Một phút. Mười phút. Cả giờ.
Sự im lặng trong chiến tranh đáng sợ hơn tiếng súng. Nó khiến trí tưởng tượng chạy loạn, vẽ ra đủ thứ viễn cảnh kinh hoàng trong đầu.
Lâm thì thầm:
“Anh ơi… nếu mai em còn sống, em muốn viết thư về nhà.”
Tôi gật đầu, dù biết cậu chẳng nhìn thấy.
“Viết đi. Về kể là em khỏe.”
Cậu cười rất khẽ:
“Em toàn nói dối thế.”
Một lúc sau, cậu hỏi tiếp:
“Anh có nghĩ chiến tranh sẽ kết thúc không?”
Tôi im lặng khá lâu. Rồi nói:
“Có. Cái gì rồi cũng phải kết thúc.”
Đó là câu nói mà tôi không biết mình tin bao nhiêu phần.
Gần sáng, trời bỗng nổi gió lớn. Mây bị xé toạc, để lộ một khoảng trời đầy sao. Lần đầu tiên trong nhiều ngày, chúng tôi nhìn thấy bầu trời rõ đến thế.
Không có pháo sáng. Không có tiếng súng.
Chỉ có ánh sao.
Lâm khẽ nói:
“Đẹp quá anh nhỉ. Em chưa bao giờ thấy trời nhiều sao thế này.”
Tôi cũng ngẩng lên nhìn. Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra: dù ở đâu, bầu trời vẫn là bầu trời của những ngôi làng xa xôi, của những mái nhà có người đang chờ.
Sáng hôm đó không có trận đánh nào xảy ra.
Chúng tôi sống thêm một ngày.
Và trong chiến tranh, đôi khi sống thêm một ngày đã là một chiến thắng rồi.


