Đêm không có sao
Ông Lê Văn Bình vẫn nhớ rất rõ đêm đó, dù đã hơn nửa thế kỷ trôi qua. Ông bảo, đó là một đêm không có sao – không phải vì trời nhiều mây, mà vì không ai dám ngước lên nhìn trời.

Ông Lê Văn Bình vẫn nhớ rất rõ đêm đó, dù đã hơn nửa thế kỷ trôi qua. Ông bảo, đó là một đêm không có sao – không phải vì trời nhiều mây, mà vì không ai dám ngước lên nhìn trời.
Năm ấy, 1969, ông Bình mười chín tuổi, là liên lạc của đội thanh niên xung phong đóng ở ven rừng. Nhiệm vụ đêm hôm đó chỉ gói gọn trong hai chữ: dẫn đường.
“Tôi đi trước, bộ đội theo sau. Không được nói, không được ho, chỉ nghe tiếng thở của nhau.”
Con đường mòn xuyên rừng vốn quen thuộc, nhưng đêm ấy lại dài hơn mọi khi. Mặt đất còn nóng vì ban chiều vừa qua một trận bom. Có đoạn, đất còn mềm, bước chân lún xuống nghe rõ tiếng ụp khô khốc.
Cách đó không xa, bà Nguyễn Thị Hạnh, khi ấy là y tá mặt trận, đang ở trong hầm cứu thương dã chiến. Bà kể:
“Chúng tôi đoán chắc đêm đó sẽ có người bị thương. Cứ mỗi lần yên tĩnh bất thường là biết sắp có chuyện.”
Khoảng gần nửa đêm, tiếng nổ dội xuống như xé toạc khu rừng. Ông Bình và tổ dẫn đường ép sát xuống đất. Một chiến sĩ trẻ đi sau bị mảnh đất đá văng trúng, không đứng dậy được.
“Cậu ấy nắm tay tôi, nói rất nhỏ: ‘Anh đi tiếp đi, đừng vì em mà dừng.’”
Ông Bình không đi. Ông cõng người chiến sĩ ấy vượt qua gần hai cây số rừng tối, cho đến khi thấy ánh đèn dầu nhỏ bằng hạt đậu trong hầm cứu thương.
Bà Hạnh là người trực tiếp băng bó cho chiến sĩ đó đêm hôm ấy.
“Máu nhiều lắm, nhưng cậu ấy không kêu. Tôi hỏi đau không, cậu ấy chỉ lắc đầu.”
Ngoài kia, bom vẫn nổ. Trong hầm, bà Hạnh và hai người nữa thay nhau cầm máu, không ai nói câu nào. Khi xong việc, chiến sĩ trẻ ngủ thiếp đi, tay vẫn nắm chặt vạt áo ông Bình.
Sáng hôm sau, đội hình lại tiếp tục di chuyển. Chiến sĩ bị thương được chuyển tuyến sau. Ông Bình không kịp hỏi tên.
“Chiến tranh là vậy. Gặp nhau một đêm, rồi có khi là cả đời không gặp lại.”
Nhiều năm sau hòa bình, trong một lần dự họp mặt cựu thanh niên xung phong, ông Bình bất ngờ gặp lại người chiến sĩ năm xưa. Lúc đó cả hai đều đã có mái tóc bạc.
Họ nhận ra nhau không phải bằng khuôn mặt, mà bằng câu nói cũ:
“Đêm đó… anh không bỏ em lại.”
Ông Bình kể đến đây thì im lặng rất lâu.
“Thời hoa lửa không phải lúc nào cũng là những trận đánh lớn. Có khi, nó chỉ là một quyết định rất nhỏ: đi hay không đi.”
Đêm không có sao ấy đã qua từ lâu. Nhưng với những người từng sống trong nó, bóng tối, tiếng nổ, và bàn tay nắm chặt trong hầm đất vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức – như một phần không thể tách rời của cuộc đời.



