Đêm không đèn trên đường Trường Sơn
Đêm không đèn trên đường Trường Sơn
Con đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ chưa bao giờ có một đêm thực sự yên bình. Những đoàn xe vận tải của Bộ đội Trường Sơn lặng lẽ nối đuôi nhau vượt núi, băng rừng để đưa vũ khí, lương thực vào chiến trường miền Nam.
Để tránh máy bay địch phát hiện, tất cả xe đều tắt đèn. Người lái chỉ dựa vào ánh trăng mờ, ánh sáng phản quang trên cọc tiêu hoặc tín hiệu của xe đi trước. Có những đoạn đường chỉ cần lệch tay lái vài chục phân là xe lao xuống vực sâu.
Một cựu chiến binh Đoàn 559 từng kể rằng: "Đi Trường Sơn ban đêm không phải nhìn đường, mà phải thuộc từng khúc cua bằng trí nhớ."
Có đêm, mưa rừng như trút nước, đất đỏ nhão thành bùn. Xe sa lầy, cả đơn vị xuống dùng vai đẩy xe. Người nào cũng lấm lem bùn đất, nhưng không ai kêu ca. Họ hiểu rằng phía trước, chiến trường đang chờ từng viên đạn, từng bao gạo.
Sau mỗi chuyến xe an toàn, niềm vui của người lính không phải là lời khen, mà là biết rằng đồng đội nơi tiền tuyến sẽ có thêm sức mạnh để chiến đấu.
Thông điệp: Có những con đường được soi sáng không phải bằng ánh đèn, mà bằng ý chí và lòng yêu nước.



