Đêm không ngủ
Đêm ấy, Điện Biên Phủ im lặng một cách khác thường.
Trong căn lán chỉ có ánh đèn và tấm bản đồ trải rộng trên bàn.
Võ Nguyên Giáp nhìn rất lâu.
Ngoài kia, bộ đội đã sẵn sàng. Pháo đã vào trận địa. Mọi thứ tưởng như chỉ còn chờ giờ nổ súng.
Nhưng người chỉ huy vẫn chưa yên lòng.
Ông đã trực tiếp theo dõi tình hình và nhận thấy những gì đang diễn ra trên chiến trường khác với dự kiến ban đầu. Địch đã củng cố hệ thống phòng thủ; trong khi sự chuẩn bị của ta, nhất là việc hiệp đồng và bảo đảm chiến đấu, chưa đạt mức cần thiết.
Một quyết định đã được cân nhắc.
Nếu cứ tiến hành theo cách cũ, trận đánh có thể diễn ra rất nhanh.
Nhưng “nhanh” không đồng nghĩa với “chắc thắng”.
Ông nhớ lời Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn trước lúc lên đường:
“Chắc thắng mới đánh, không chắc thắng không đánh.”
Ngoài kia, những người lính đang chờ.
Họ không biết rằng số phận của cả chiến dịch đang được cân nhắc trong căn lán nhỏ này.
Võ Nguyên Giáp quyết định thay đổi phương châm từ “đánh nhanh, giải quyết nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc”.
Đó là một quyết định rất khó.
Bởi đã có biết bao công sức chuẩn bị.
Bởi các đơn vị đã vào vị trí.
Bởi nói “lùi lại” trong giờ phút ấy không hề dễ dàng.
Nhưng có những lúc, người chỉ huy dũng cảm nhất không phải là người ra lệnh tiến lên, mà là người dám dừng lại khi thấy chưa chắc thắng.
Sáng hôm sau, những người lính lại tiếp tục công việc.
Họ kéo pháo.
Họ đào trận địa.
Họ chuẩn bị cho một cuộc chiến dài hơn.
Và lịch sử sau này đã chứng minh quyết định trong đêm ấy đúng đắn.
Có lẽ Võ Nguyên Giáp sẽ được nhớ mãi với những chiến thắng lớn.
Nhưng tôi nghĩ, một trong những hình ảnh đáng nhớ nhất vẫn là:
một người chỉ huy ngồi một mình bên tấm bản đồ, nghĩ về những người lính đang chờ mình quyết định.


