Mẹ Việt Nam Anh hùng

.“Đêm không ngủ”

.“Đêm không ngủ”

Quảng Ninh27/02/2026Chi đoàn trường TH&THCS Phong Hải (Đoàn phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Câu chuyện này bác nghe lại từ bác Lâm – một đồng đội cũ, giờ cũng là cựu chiến binh như bác. Hồi đó, khoảng giữa năm 1971, đơn vị bác Lâm đóng quân tạm ở một khu rừng sâu trên tuyến đường mòn Trường Sơn, đoạn gần ngã ba sang phía Quảng Trị.

Hôm ấy lạ lắm… không có bom rơi, không có tiếng máy bay. Rừng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng côn trùng, tiếng lá rơi.

Anh em ai cũng nghĩ: ‘Đêm nay chắc ngủ được một giấc rồi.’

Võng mắc xong, mỗi người nằm một góc. Nhưng nằm mãi… mà không ai ngủ được.

Bác Lâm kể, ông nằm nhìn lên tán lá đen sì phía trên, mắt mở thao láo. Cứ nhắm mắt lại là trong đầu hiện lên hình ảnh quê nhà: con đường làng, mái nhà tranh, rồi bóng mẹ ngồi bên bếp lửa.

Ở mấy cái võng xung quanh, thỉnh thoảng lại nghe tiếng trở mình. Có người thở dài rất khẽ, như sợ người khác nghe thấy.

Một lúc sau, có tiếng anh Hưng nằm bên cạnh nói nhỏ:
‘Không ngủ được à?’

Bác Lâm cũng khẽ đáp:
‘Ừ…’

Rồi im lặng.

Không ai hỏi thêm gì. Nhưng ai cũng hiểu.

Có người nhớ mẹ, có người nhớ vợ con, có người thì chỉ nhớ một bữa cơm nóng ở nhà.

Đêm ấy không ai nói chuyện nhiều. Không có tiếng cười như mọi hôm. Chỉ có những tiếng thở dài, tiếng võng kẽo kẹt rất nhẹ giữa rừng.

Gần sáng, bác Lâm mới chợp mắt được một chút. Nhưng vừa ngủ thì đã có lệnh dậy chuẩn bị hành quân.

Ông bảo với bác: ‘Chiến trường không phải lúc nào cũng là bom đạn. Có những đêm yên tĩnh… mà lòng người lại không yên.’

Giờ mỗi lần nhắc lại, ông chỉ cười nhẹ:
‘Hồi đó, tụi tôi không dám nói là nhớ nhà… nhưng thật ra, ai cũng nhớ.’”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn