Đêm không ngủ
Một tổ trinh sát phải theo dõi một khu vực suốt cả đêm.
Từ lúc trời tối đến khi bình minh, họ không được ngủ.
Người lính kể:
“Có lúc mắt díp lại. Chỉ muốn ngủ một phút thôi.”
Nhưng không ai dám.
Bởi chỉ một khoảnh khắc mất cảnh giác có thể khiến cả đơn vị gặp nguy hiểm.
Để chống buồn ngủ, họ truyền nhau những câu chuyện về quê nhà.
Người kể chuyện cánh đồng.
Người kể chuyện con sông.
Người kể về mẹ.
Người khác kể về cô gái mình đang chờ.
Nhờ những câu chuyện ấy, đêm dài trôi qua.
Người lính nói:
“Chúng tôi đã thức bằng ký ức.”
Đó có lẽ là một trong những điều đẹp nhất của tình đồng đội giữa chiến tranh.



