ĐÊM KHÔNG NGỦ BÊN DỐC ĐÁ
ĐÊM KHÔNG NGỦ BÊN DỐC ĐÁ
Con dốc đá nơi đơn vị anh Long trú quân nằm sát mép vực sâu hun hút.
Ban ngày nơi đây bị máy bay địch đánh phá liên tục, chỉ đêm xuống mọi người mới tranh thủ nghỉ ngơi.
Nhưng anh Long rất ít khi ngủ.
Anh nhận nhiệm vụ gác đêm bên mép dốc.
Đêm nào anh cũng ngồi lặng im dưới gốc cây cháy sém vì bom, mắt hướng về con đường hành quân phía xa.
Có hôm trời lạnh buốt, sương phủ trắng cả lối đi.
Đồng đội giục anh vào ngủ một chút.
Anh lắc đầu:
“Để tôi canh cho anh em.”
Một đêm gần sáng, anh phát hiện tiếng động lạ dưới chân dốc.
Biết có địch phục kích, anh lập tức báo động cho cả đơn vị.
Mọi người nhanh chóng rút sang hướng khác trước khi trận pháo kích bắt đầu.
Nhưng vị trí gác của anh bị lộ.
Sau chiến tranh, con dốc đá năm ấy vẫn nằm lặng giữa núi rừng.
Những người lính cũ mỗi lần nhắc lại đều nhớ tới người thanh niên đã thức trắng nhiều đêm để đồng đội được ngủ yên giữa thời hoa lửa.


