Đêm không ngủ bên dòng Thạch Hãn
Bà Lê Thị Hạnh (cựu quân y sĩ chiến trường Trị - Thiên) rưng rưng khi nhắc lại những đêm trực chiến bên bờ sông Thạch Hãn:
Nhiệm vụ: Tiếp nhận, sơ cứu và chuyển thương binh từ bờ Nam sang bờ Bắc dưới làn đạn pháo của địch.
Thử thách: Số lượng thương binh quá lớn trong khi thuốc men, bông băng thiếu thốn trầm trọng.
"Có những đêm trăng sáng vằng vặc nhưng lòng chúng tôi thì tối sầm lại vì tiếng kêu gọi cứu thương từ dưới sông vọng lên. Nước sông Thạch Hãn lúc đó đỏ ngầu, đâu đâu cũng thấy máu và hoa trôi. Anh em thương binh được bè phao đưa qua sông, đứa nào cũng thấm đẫm nước lạnh và bùn đất.
Tôi nhớ mãi một chiến sĩ trẻ bị thương nặng ở bụng, trước khi lịm đi, cậu ấy nắm chặt tay tôi thều thào: 'Chị ơi, em sợ chết lắm... em chưa được yêu lần nào...'. Nghe câu nói ngây thơ mà xé lòng của đứa con trai mười tám, đôi mươi ấy, nước mắt tôi trào ra lúc nào không hay. Chúng tôi ôm lấy cậu ấy, vừa bóp bóng trợ thở vừa nghẹn ngào động viên: 'Em ráng lên, sắp sang đến bờ bên kia rồi, có đồng đội đang đợi em!'. Thế nhưng, có những người đã mãi mãi nằm lại giữa dòng sông ấy, không bao giờ tới được bờ bên kia của hòa bình."


