ĐÊM KHÔNG NGỦ CỦA CÔ Y TÁ
Đêm nào Hạnh cũng thức. Khi thương binh ngủ, cô tranh thủ giặt băng, đun nước, chuẩn bị thuốc cho ca cấp cứu tiếp theo. Có những đêm bom nổ gần đến mức đất rung lên, trần hầm nứt ra từng mảng. Hạnh chỉ kịp che cho thương binh, lưng hứng trọn đất đá. Một thương binh nắm tay cô thì thầm: “Nếu tôi không qua khỏi… cô nhớ báo cho mẹ tôi là tôi không đau.” Hạnh gật đầu, cắn chặt môi để không bật khóc. Đêm ấy, cô cứu được rất nhiều người. Nhưng sáng ra, Hạnh kiệt sức, gục xuống bên cáng thương binh
Đêm nào Hạnh cũng thức. Khi thương binh ngủ, cô tranh thủ giặt băng, đun nước, chuẩn bị thuốc cho ca cấp cứu tiếp theo. Có những đêm bom nổ gần đến mức đất rung lên, trần hầm nứt ra từng mảng. Hạnh chỉ kịp che cho thương binh, lưng hứng trọn đất đá. Một thương binh nắm tay cô thì thầm: “Nếu tôi không qua khỏi… cô nhớ báo cho mẹ tôi là tôi không đau.” Hạnh gật đầu, cắn chặt môi để không bật khóc. Đêm ấy, cô cứu được rất nhiều người. Nhưng sáng ra, Hạnh kiệt sức, gục xuống bên cáng thương binh



