Đêm không ngủ của người thanh niên
Đêm không ngủ của người thanh niên
Một đêm năm ấy, trời Phú Sơn tối đen như mực. Trong căn nhà nhỏ, anh thanh niên vừa tròn đôi mươi ngồi lặng trước ngọn đèn dầu.
Ngày mai anh lên đường nhập ngũ.
Ngoài sân, mẹ anh lặng lẽ vá lại chiếc áo cũ. Bàn tay run run, kim cứ chệch đi. Bà không khóc, nhưng mắt đỏ hoe.
Anh bước ra:
– “Mẹ ngủ đi, mai con đi sớm.”
Mẹ chỉ nói:
– “Đi thì đi cho đáng. Đừng để làng mình phải xấu hổ.”
Câu nói ấy như khắc vào tim.
Sáng hôm sau, anh cùng đoàn thanh niên bước qua cổng làng. Không ai quay lại, nhưng ai cũng biết phía sau là những ánh mắt dõi theo.
Có người trở về. Có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Nhưng từ đêm không ngủ ấy, một thế hệ thanh niên Phú Sơn đã lớn lên – bằng lòng dũng cảm và tình yêu quê hương.



