Đêm không ngủ của ông Luyện
Đêm không ngủ của ông Luyện
Có những đêm, ông Luyện không ngủ.
Không phải vì tuổi già, mà vì ký ức.
Ông nằm nghe tiếng gió, rồi nhớ lại những đêm hành quân năm 1972 — khi cả đơn vị phải đi xuyên đêm để tránh bị phát hiện.
Khi đó, không ai dám ngủ sâu. Chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến cả đội dừng lại.
Một đồng đội từng nói:
“Ngủ được là may rồi.”
Ông Luyện nhớ rất rõ câu nói đó.
Giờ đây, khi có thể ngủ yên trong căn nhà của mình, ông lại thấy những giấc ngủ ngày xưa tuy ngắn ngủi nhưng lại đáng nhớ.
Không phải vì thoải mái, mà vì nó diễn ra trong những ngày mà mỗi khoảnh khắc đều có ý nghĩa.



