Đêm không ngủ của y tá trẻ
Hà, y tá mới mười chín tuổi, lần đầu ra mặt trận đã gặp thương binh dồn dập. Máu, tiếng rên, tiếng bom khiến cô run rẩy, nhưng rồi Hà tự nhủ: “Nếu mình ngã, họ biết trông cậy vào ai”.
Suốt đêm, Hà thay băng, truyền nước, động viên từng người. Khi trời sáng, cô gục xuống vì kiệt sức.
Hà qua đời vì sốt rét ác tính sau đó ít ngày. Đêm không ngủ ấy đã lấy đi cả tuổi xuân, nhưng giữ lại rất nhiều sinh mạng khác giữa thời hoa lửa.



