Bài viết

Đêm không ngủ ở Điện Biên

Đêm đó, núi rừng Tây Bắc như nín thở. Ông Lộc nhớ rất rõ — đó là một đêm không trăng, chỉ có ánh pháo sáng của địch thi thoảng xé toạc bầu trời. Ông khi ấy mới 22 tuổi, mang trong mình sự gan góc của tuổi trẻ nhưng cũng không tránh khỏi những nỗi sợ rất người.

Ninh Bình08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm đó, núi rừng Tây Bắc như nín thở. Ông Lộc nhớ rất rõ — đó là một đêm không trăng, chỉ có ánh pháo sáng của địch thi thoảng xé toạc bầu trời. Ông khi ấy mới 22 tuổi, mang trong mình sự gan góc của tuổi trẻ nhưng cũng không tránh khỏi những nỗi sợ rất người.

Chiến dịch Điện Biên Phủ đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ đào hào tiến sát cứ điểm Him Lam. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng thực chất là cuộc chạy đua sinh tử — đào nhanh thì sống, chậm một chút là pháo địch trút xuống.

Ông kể:

“Có những lúc đất còn nóng vì đạn pháo vừa nổ, tay chúng tôi vẫn phải đào. Máu trộn với bùn, không biết là của mình hay của đồng đội.”

Trong một lần tiến công, tiểu đội của ông chỉ còn lại 4 người sau một trận pháo kích dữ dội. Người đồng đội thân thiết nhất của ông – anh Hùng – bị thương nặng. Trước khi hy sinh, anh chỉ kịp nói:

“Phải chiếm được cứ điểm… đừng dừng lại.”

Câu nói ấy trở thành động lực để ông Lộc tiếp tục chiến đấu. Đêm hôm sau, đơn vị của ông mở đợt xung phong. Dưới làn đạn dày đặc, họ bò qua từng mét đất. Có người ngã xuống ngay bên cạnh, nhưng không ai dừng lại.

Khoảnh khắc lá cờ đỏ được cắm lên cứ điểm, ông nói mình không còn cảm giác sợ hãi nữa — chỉ có một niềm tin mãnh liệt rằng chiến thắng là có thật.

Sau này, khi đã trở về đời thường, ông vẫn nói:

“Chiến công không phải của riêng ai. Đó là máu, nước mắt và tuổi trẻ của cả một thế hệ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn