Bài viết

ĐÊM KHÔNG NGỦ Ở ĐIỆN BIÊN Năm 1954.

Đêm không ngủ ở Điện Biên” kể về người lính trẻ tên Hòa tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Cùng đồng đội, anh vượt núi, kéo pháo trong mưa rét và bom đạn ác liệt để chiến đấu chống thực dân Pháp. Trong một đêm kéo pháo nguy hiểm, Tô Vĩnh Diện đã anh dũng lấy thân mình chèn bánh pháo để cứu khẩu pháo và hy sinh. Những trận chiến sau đó vô cùng khốc liệt, nhiều chiến sĩ ngã xuống nhưng quân ta vẫn kiên cường chiến đấu. Ngày 7/5/1954, quân ta giành chiến thắng Điện Biên Phủ lịch sử. Sau ch

Cao Bằng24/05/2026Chi đoàn trường mầm non 19-5 (Chi đoàn trường mầm non 19-5)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐÊM KHÔNG NGỦ Ở ĐIỆN BIÊN

Năm 1954.

Chiến trường Tây Bắc chìm trong khói lửa của Chiến dịch Điện Biên Phủ. Giữa núi rừng trùng điệp, hàng vạn chiến sĩ bộ đội Việt Nam ngày đêm đào hào, kéo pháo, chiến đấu chống lại quân đội thực dân Pháp được trang bị hiện đại.

Trong một đơn vị pháo binh có anh lính trẻ tên Hòa, quê ở Nghệ An.

Hòa nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Trước ngày đi bộ đội, mẹ anh chỉ kịp dúi vào tay con trai một túi gạo rang và chiếc khăn nâu cũ.

Bà nói: Nhà mình nghèo… mẹ chẳng có gì cho con. Chỉ mong con còn sống mà trở về.

Hòa cười: Nếu nước mình chưa độc lập thì con chưa về đâu mẹ.

Nói vậy, nhưng khi bước chân rời khỏi làng, anh vẫn nghe tiếng mẹ khóc phía sau lũy tre.

Con đường lên Tây Bắc dài hun hút.

Bộ đội phải đi bộ hàng tháng trời qua núi cao, vực sâu, mưa rừng và đói rét. Có những đoạn dốc dựng đứng, mọi người phải dùng dây kéo từng khẩu pháo nặng hàng tấn vượt qua vách núi.

Ban ngày máy bay Pháp quần thảo bắn phá.

Ban đêm bộ đội mới dám đi.

Có hôm trời mưa như trút nước, đường đất nhão ra như bùn. Một chiến sĩ trượt chân bị bánh pháo đè lên người, máu thấm đỏ cả sườn núi.

Người đồng đội hấp hối vẫn cố thều thào: Đừng… bỏ… pháo…

Không ai khóc.

Bởi nước mắt lúc ấy còn phải dành cho những trận đánh phía trước.

Đêm ấy, đơn vị của Hòa nhận lệnh kéo pháo vào trận địa.

Con dốc Chuối dựng đứng như muốn nuốt chửng con người. Hàng trăm chiến sĩ ghì dây kéo pháo trong bóng tối.

Vai ai cũng bật máu.

Bàn chân rớm đỏ vì đá sắc.

Tiếng hô vang lên giữa núi rừng: Một… hai… kéo!

Khẩu pháo nặng nề nhích từng chút.

Mồ hôi hòa lẫn nước mưa chảy thành dòng trên khuôn mặt đen sạm của những người lính trẻ.

Bất ngờ…

Một sợi dây kéo bị đứt.

Khẩu pháo lao ngược xuống dốc.

Tiếng hô thất thanh vang lên.

Nếu khẩu pháo rơi xuống vực, toàn bộ công sức bao ngày sẽ mất hết.

Ngay khoảnh khắc ấy, chiến sĩ Tô Vĩnh Diện lao tới, lấy thân mình chèn bánh pháo.

Tiếng nghiến khủng khiếp vang lên giữa đêm núi.

Khẩu pháo dừng lại.

Nhưng anh đã hy sinh.

Tất cả lặng đi.

Không ai nói được lời nào.

Trong ánh đuốc leo lét, Hòa nhìn thấy máu của đồng đội thấm đỏ đất rừng Tây Bắc.

Anh quay mặt đi, hai bàn tay run lên.

Lần đầu tiên anh hiểu chiến tranh gần đến thế nào.

Không phải những khẩu hiệu.

Không phải những bài hát hành quân.

Mà là cái chết thật sự của những người vừa còn cười nói bên mình.

Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục hành quân.

Không ai được phép dừng lại.

Ở Điện Biên, quân Pháp xây dựng những lô cốt kiên cố, dây thép gai dày đặc và pháo binh dội lửa suốt ngày đêm.

Mỗi lần xung phong, bộ đội phải bò qua bãi đất đầy xác người.

Có chiến sĩ ngã xuống ngay trước miệng hào.

Có người mất cả cánh tay vẫn nghiến răng ôm bộc phá lao lên.

Đêm nào Hòa cũng nghe tiếng thương binh gọi mẹ trong cơn mê.

Có người chỉ còn thoi thóp: Cho tôi… ngụm nước…

Nhưng nước lúc ấy còn quý hơn máu.

Một buổi tối tháng 5, đơn vị Hòa được lệnh tấn công cứ điểm cuối cùng.

Trước giờ xung phong, đại đội trưởng nói nhỏ: Có thể nhiều người sẽ không trở về… nhưng nhất định đất nước phải được sống.

Mọi người lặng im.

Không ai sợ chết.

Họ chỉ sợ đất nước mình mãi mãi làm nô lệ.

Tiếng pháo nổ rung chuyển cả thung lũng.

Bộ đội từ chiến hào đồng loạt xung phong.

Đạn đại liên quét đỏ rực màn đêm.

Hòa chạy giữa tiếng bom đạn chát chúa, bên cạnh anh từng người ngã xuống.

Một người lính quê Thái Bình vừa trúng đạn vẫn cố hét lớn: Tiến lên!

Tiếng hô ấy như xé toạc khói lửa.

Rạng sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954, lá cờ “Quyết chiến quyết thắng” tung bay trên nóc hầm tướng Christian de Castries.

Chiến thắng Điện Biên Phủ đã làm rung chuyển cả thế giới.

Nhưng trong niềm vui chiến thắng ấy, Hòa chỉ lặng lẽ ngồi bên chiến hào.

Anh nhớ những đồng đội đã nằm lại dưới lòng đất lạnh.

Nhớ người chiến sĩ lấy thân mình chèn pháo.

Nhớ những đêm đói rét kéo pháo qua núi.

Chiến thắng ấy được đổi bằng máu, bằng tuổi trẻ và bằng cả những mạng người chưa kịp sống hết cuộc đời mình.

Nhiều năm sau, khi mái tóc đã bạc trắng, Hòa vẫn nói với con cháu:

Điều vĩ đại nhất của người lính năm xưa không phải là họ không biết sợ… mà là dù rất sợ, họ vẫn bước lên phía trước vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn