Đêm không ngủ ở Khám Lớn
Trong Khám Lớn Sài Gòn, đêm xuống là lúc tiếng xiềng xích và tiếng rên của tù nhân vang lên. Lý Tự Trọng ngồi tựa vào tường, lặng lẽ hát những bài ca cách mạng.
Tiếng hát nhỏ nhưng đủ để những người cùng buồng giam cảm thấy ấm lòng. Một bác lớn tuổi hỏi: “Cháu không buồn sao?”
Trọng đáp: “Nếu mình buồn thì đồng chí sẽ buồn theo.”
Đêm ấy, không ai ngủ ngon, nhưng ai cũng thêm một chút niềm tin. Trong bóng tối của nhà tù, tiếng hát của tuổi mười bảy giống như ngọn lửa nhỏ không bao giờ tắt.



