Cựu Thanh niên xung phong

“ĐÊM KHÔNG NGỦ Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC” NĐC

Tôi tên là Nguyễn Thị Lành, sinh năm 1952. Năm 1968, khi vừa tròn 16 tuổi, tôi tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong tại ngã ba Đồng Lộc – một trong những trọng điểm bom đạn ác liệt nhất thời bấy giờ. Hồi ấy, chúng tôi sống trong những căn hầm chữ A đào vội bên triền đồi. Mỗi ngày, bom dội xuống liên tục. Đất rung lên từng đợt, có lúc tưởng như cả quả đồi sẽ vỡ ra. Nhưng nhiệm vụ của chúng tôi là giữ cho con đường luôn thông – xe ra tiền tuyến không được phép dừng lại. Tôi nhớ n

Hà Tĩnh10/04/2026Trần Đình Bản (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi-xã Đông Kinh)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Thị Lành, sinh năm 1952. Năm 1968, khi vừa tròn 16 tuổi, tôi tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong tại ngã ba Đồng Lộc – một trong những trọng điểm bom đạn ác liệt nhất thời bấy giờ.

Hồi ấy, chúng tôi sống trong những căn hầm chữ A đào vội bên triền đồi. Mỗi ngày, bom dội xuống liên tục. Đất rung lên từng đợt, có lúc tưởng như cả quả đồi sẽ vỡ ra. Nhưng nhiệm vụ của chúng tôi là giữ cho con đường luôn thông – xe ra tiền tuyến không được phép dừng lại.

Tôi nhớ nhất là đêm 24 tháng 7 năm 1968.

Gần nửa đêm, bầu trời sáng rực. Máy bay Mỹ ập đến. Người chỉ huy hét:

“Xuống hầm!”

Chúng tôi vừa kịp chui xuống thì loạt bom đầu tiên rơi xuống. Mặt đất chấn động, bụi đất tràn vào hầm, mùi thuốc nổ nghẹt thở.

Bom ngớt, chúng tôi lao ra san lấp hố bom ngay trong đêm. Tôi làm cùng chị Hòa – người chị thân thiết hơn tôi 3 tuổi.

Chị nói với tôi, vừa xúc đất vừa thở gấp:
“Ráng lên em, rồi chiến tranh sẽ qua thôi.”

Chúng tôi làm việc trong ánh đèn dầu leo lét và pháo sáng chập chờn. Tay rớm máu, người lấm đầy đất đỏ.

Rồi còi báo động lại vang lên.

“Máy bay quay lại!”

Không kịp xuống hầm. Tất cả nằm rạp xuống đất. Tôi nghe tiếng bom rít xuống – âm thanh ám ảnh suốt cả đời.

Một tiếng nổ lớn. Tôi ngất đi.

Khi tỉnh lại, trời gần sáng. Tôi gọi:

“Chị Hòa ơi!”

Không ai trả lời.

Chúng tôi tìm thấy chị và vài người khác dưới lớp đất đá. Không ai còn sống.

Tôi chết lặng.

Nhưng chiều hôm đó, chúng tôi vẫn phải làm tiếp. Khi đoàn xe chạy qua, một bác tài dừng lại, tháo mũ, cúi đầu thật lâu.

Lúc ấy, tôi hiểu: sự hy sinh của họ không vô nghĩa.

Chiến tranh kết thúc, tôi sống tiếp, lập gia đình, có con cháu. Nhưng ký ức Đồng Lộc chưa bao giờ rời khỏi tôi.

Năm 2019, khi đã 67 tuổi, tôi qua đời tại quê nhà. Trước lúc nhắm mắt, tôi chỉ mong một điều: những người đã ngã xuống sẽ không bao giờ bị lãng quên

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn