ĐÊM KHÔNG NGỦ Ở PHNOM TBENG
Có một đêm ở chiến trường Phnom Tbeng mà bác Lê Văn Đồng nói rằng mình không bao giờ quên. Đó là đêm không có tiếng súng, nhưng căng thẳng hơn cả một trận đánh. Sự im lặng kéo dài khiến người lính phải đối diện với nỗi sợ rất thật. Kỷ niệm ấy theo bác suốt những năm tháng sau này.
Năm 1984, đơn vị của bác Lê Văn Đồng làm nhiệm vụ chốt giữ tại khu vực Phnom Tbeng, một vùng rừng núi thưa dân, địch thường lợi dụng địa hình để thăm dò, quấy phá ban đêm. Khi ấy, bác là Binh nhất, trực gác ban đêm tại một điểm cao nhỏ.
Đêm hôm đó, rừng im lặng đến lạ. Không côn trùng, không gió, chỉ có bóng tối đặc quánh bao trùm. Bác cùng một đồng đội thay nhau quan sát, tai căng ra nghe từng tiếng động nhỏ nhất.
Bác kể:
“Có những lúc tim đập rất mạnh, nhưng vẫn phải đứng yên, không được để lộ dù chỉ một sơ hở.”
Gần nửa đêm, bác phát hiện những dấu hiệu bất thường phía trước chốt. Không ai nổ súng. Cả tổ giữ nguyên đội hình, sẵn sàng ứng phó. Cuối cùng, khi trời gần sáng, mới xác định đó là nhóm trinh sát địch rút lui sau khi thăm dò.
Đêm ấy trôi qua không tổn thất, nhưng với bác, đó là lần đầu tiên bác hiểu rằng chiến tranh không chỉ là tiếng nổ, mà còn là sự chịu đựng của tinh thần con người trước nỗi sợ vô hình.
“Sau đêm đó, tôi trưởng thành hơn rất nhiều,” bác nói.



