Đêm không ngủ ở Sở chỉ huy đường 9 và quyết định giải phóng Khe Sanh
Câu chuyện thuật lại sự sâu sát, nhạy bén và tầm nhìn chiến lược của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong việc chỉ đạo Mặt trận Đường 9 - Khe Sanh mùa xuân năm 1968, qua ký ức của một người sĩ quan tác chiến trực tiếp tại chiến trường ác liệt
Đầu năm 1968, cùng với cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân trên toàn miền Nam, Mặt trận Đường 9 - Khe Sanh (Quảng Trị) trở thành điểm nóng thu hút sự chú ý của cả thế giới. Mỹ và chính quyền Sài Gòn đã xây dựng tại đây một tập đoàn căn cứ phòng ngự kiên cố, được ví như "Điện Biên Phủ thứ hai" nhằm ngăn chặn sự vận chuyển của ta từ hậu phương lớn miền Bắc vào tiền tuyến miền Nam.
Tại Tổng hành dinh Hà Nội, Đại tướng Võ Nguyên Giáp theo dõi từng diễn biến nhỏ nhất của chiến trường. Hằng ngày, từng dòng điện mật báo cáo tình hình địch - ta từ Mặt trận Đường 9 liên tục gửi về bàn làm việc của vị Tổng Tự lệnh.
Trung tướng Nguyễn Quốc Thước, khi đó là Trưởng phòng Tác chiến Mặt trận Đường 9 - Bắc Quảng Trị, nhớ lại những lần trực tiếp nhận điện chỉ đạo từ Tổng hành dinh. Bất kể là 1-2 giờ sáng, hễ có diễn biến mới là Đại tướng lại trực tiếp nối máy điện thoại chiến trường hoặc gửi điện khen ngợi, dặn dò. Đại tướng chỉ đạo rất chi tiết về việc kết hợp giữa vây hãm, vây khống khống chế sân bay Tà Cơn và dùng hỏa lực pháo binh khống chế đường không của địch.
Một đêm giữa tháng 2 năm 1968, khi cuộc chiến ở Khe Sanh đang ở giai đoạn giằng co quyết liệt nhất, Trung tướng Nguyễn Quốc Thước nhận được điện lệnh trực tiếp của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Nối dây xong, giọng nói trầm ấm nhưng vô cùng đĩnh đạc của Đại tướng vang qua đường dây chiến trường: "Các đồng chí phải nắm chắc từng di chuyển của thủy quân lục chiến Mỹ. Đánh Khe Sanh không chỉ là tiêu diệt sinh lực địch, mà quan trọng hơn là phải thu hút, giam chân lực lượng cơ động chiến lược của Mỹ tại đây để tạo thời cơ cho các chiến trường khác tiến công."
Tầm nhìn chiến lược đó đã biến Khe Sanh thành một "nam mạ hút" quân Mỹ, buộc giới quân sự Mỹ phải gồng mình tiếp viện, phân tán lực lượng khắp miền Nam. Đến tháng 7 năm 1968, trước sức ép và nguy cơ bị tiêu diệt hoàn toàn, quân Mỹ buộc phải tháo chạy và rút bỏ căn cứ Khe Sanh – đánh dấu một thất bại cay đắng của quân đội Mỹ tại chiến trường Việt Nam.
Kỷ niệm về những đêm thức trắng nghe tiếng dặn dò xót xa nhưng đầy quyết đoán của Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đường dây điện thoại chiến trường đã trở thành hành trang tinh thần vô giá, khắc sâu trong tâm trí Trung tướng Nguyễn Quốc Thước về một vị Tổng Tự lệnh luôn làm chủ mọi tình huống chiến lược.



