Đêm Không Ngủ Ở Thành Cổ Quảng Trị
Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị đỏ lửa. Thành cổ trở thành nơi diễn ra những trận chiến ác liệt nhất.
Phan Quốc Bình mới tròn hai mươi tuổi khi được điều vào giữ Thành cổ. Anh quê ở Nam Định, là con út trong gia đình có năm anh chị em.
Những ngày đầu vào chiến trường, Bình choáng ngợp trước tiếng bom đạn liên miên. Ban ngày máy bay gầm rú trên đầu, ban đêm pháo sáng rực cả bầu trời.
Đơn vị của Bình sống trong những căn hầm ngập nước. Mỗi người chỉ có vài nắm cơm và ít nước uống mỗi ngày.
Dù gian khổ, Bình luôn động viên đồng đội. Anh thường kể chuyện quê nhà để mọi người quên đi mệt mỏi.
Một đêm, địch mở cuộc tấn công dữ dội vào Thành cổ. Pháo dội xuống như mưa, đất đá tung lên khắp nơi.
Trong lúc chiến đấu, Bình nghe tiếng kêu cứu của một thương binh mắc kẹt ngoài chiến hào.
Không chút do dự, anh lao ra giữa làn đạn kéo đồng đội vào hầm trú ẩn.
Khi vừa đưa được người bị thương vào trong, một mảnh pháo găm trúng ngực Bình.
Đồng đội cố cứu nhưng anh chỉ kịp nói nhỏ:
“Đừng để mất Thành cổ...”
Rồi anh lặng lẽ ra đi.
Sau chiến tranh, những người còn sống sót trở lại Quảng Trị thắp hương cho đồng đội. Họ vẫn nhớ mãi chàng trai trẻ luôn mỉm cười giữa khói lửa năm nào.



