ĐÊM KHÔNG NGỦ Ở TRẠM PHẪU
Ký ức về một đêm trực cấp cứu liên tục không nghỉ, khi thương binh được đưa về dồn dập giữa chiến trường Trường Sơn.
Đêm Trường Sơn thường dài hơn bình thường.
Không phải vì thời gian trôi chậm.
Mà vì trong đêm ấy, không có khái niệm nghỉ ngơi.
Trạm phẫu nơi bác Lê Thị Mai làm việc hôm đó sáng đèn liên tục.
Ánh đèn dầu không đủ sáng, nhưng không ai có thời gian để thay đổi.
Thương binh được đưa về từng đợt.
Có người cáng đến trong tình trạng rất nặng.
Có người vẫn còn tỉnh, nhưng kiệt sức.
Không khí trong trạm phẫu đặc quánh mùi thuốc sát trùng và mồ hôi.
Bác Mai cùng các đồng đội làm việc không ngừng nghỉ.
Rửa vết thương.
Thay băng.
Truyền dịch.
Hỗ trợ bác sĩ trong từng thao tác nhỏ nhất.
Không ai nói nhiều.
Chỉ có những mệnh lệnh ngắn gọn:
“Cầm máu!”
“Thay băng!”
“Chuẩn bị dụng cụ!”
Thời gian trong đêm ấy như bị chia nhỏ thành từng giây.
Mỗi giây đều có thể quyết định sự sống.
Có lúc, trạm phẫu gần như quá tải.
Cá nhân bác Mai phải làm việc liên tục không nghỉ.
Đôi tay run nhẹ vì mệt, nhưng ánh mắt vẫn phải tập trung.
Ngoài rừng, tiếng bom vẫn vọng về.
Nhưng trong lều trạm phẫu, mọi người chỉ tập trung vào một điều duy nhất: cứu người.
Gần sáng, một đợt thương binh nặng được đưa vào cùng lúc.
Không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
Bác sĩ chỉ đạo khẩn trương:
“Ưu tiên ca nặng nhất!”
Bác Mai lập tức phối hợp.
Không ai có thời gian để nghĩ đến mệt mỏi.
Chỉ có công việc và trách nhiệm.
Khi trời bắt đầu hửng sáng, số thương binh tạm thời đã được ổn định.
Không ai có thể ngủ ngay.
Tất cả chỉ ngồi lặng đi vài phút.
Nhìn nhau.
Không cần nói lời nào.
Bác Mai lúc ấy mới nhận ra tay mình đã lạnh buốt.
Nhưng trong lòng lại ấm lên một cách kỳ lạ.
Vì ít nhất, thêm nhiều người đã được giữ lại sự sống.
Sau này, khi nhớ lại đêm không ngủ ấy, bác nói:
“Có những đêm không dành cho giấc ngủ, mà dành cho sự sống của người khác.”


