ĐÊM KHÔNG NGỦ Ở TRUÔNG BỒN
Có những đêm ở Truông Bồn không có ánh đèn.
Chỉ có ánh pháo sáng của máy bay địch.
Sau mỗi trận bom, các đội viên thanh niên xung phong lại cầm cuốc, xẻng chạy ra mặt đường. Không ai bảo ai, tất cả đều hiểu rằng nếu con đường bị chia cắt thì đoàn xe chi viện sẽ không thể vào chiến trường.
Có những cô gái đôi bàn tay rớm máu vì cuốc đá.
Có những chàng trai kiệt sức sau nhiều ngày không ngủ.
Thế nhưng, chẳng ai than vãn.
Họ động viên nhau bằng những câu hát, những nụ cười và niềm tin chiến thắng.
Đêm Truông Bồn năm ấy đã trở thành biểu tượng của ý chí Việt Nam.
Ngày nay, mỗi lần đến khu di tích, tôi luôn tự nhủ phải sống xứng đáng với những người đã ngã xuống để giữ cho con đường ấy mãi thông suốt.



