Cựu Thanh niên xung phong

“Đêm không ngủ ở Trường Sơn”

Trong những năm ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, tuyến đường Trường Sơn không chỉ là con đường vận chuyển mà còn là nơi chứng kiến vô số câu chuyện sinh tử. Ông Nguyễn Văn Tư (tên đã được thay đổi theo lời kể) là một cựu thanh niên xung phong. Khi đó, ông mới 19 tuổi.

Đắk Lắk07/04/2026Nguyễn Hoàng Tâm (Lê Quý Đôn-Cư Bao)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một đêm năm 1972, khi đang cùng đồng đội san lấp đường để xe vận tải đi qua, họ nghe tiếng động cơ quen thuộc—máy bay Mỹ quay lại. Không kịp chạy, cả nhóm chỉ biết nằm rạp xuống đất.

Bom nổ liên hồi. Đất đá văng khắp nơi.

Sau đợt oanh tạc, ông Tư nhớ lại:

“Tôi gọi tên từng đứa… không ai trả lời. Chỉ còn một mình tôi và một người nữa sống sót.”

Người còn lại là chị Hạnh—một y tá trẻ. Chính chị đã cứu ông khi ông bị thương ở chân. Trong điều kiện thiếu thốn, chị dùng mảnh vải xé từ áo để băng bó.

“Chị ấy nói: ‘Còn sống là còn đường về.’ Câu đó tôi nhớ suốt đời.”

Sau chiến tranh, ông Tư mất liên lạc với chị Hạnh. Mãi đến nhiều năm sau, trong một buổi họp mặt cựu chiến binh, ông mới biết chị đã hy sinh chỉ vài tháng sau đêm đó.

Lời kể của một nhân chứng khác

Bà Trần Thị Mai, một người dân sống gần khu vực bị ném bom, kể lại:

“Chúng tôi đào hầm ngay dưới nhà. Có khi đang ăn cơm phải bỏ chạy xuống hầm. Trẻ con quen với tiếng bom đến mức không còn khóc nữa.”

Bà nhớ rõ một lần cả làng cùng nhau cứu những người bị vùi dưới đất sau một trận bom:

“Không ai bảo ai, cứ thế đào bằng tay. Lúc kéo được một người lên còn sống, cả làng như vỡ òa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn