Cựu chiến binh

ĐÊM KHÔNG NGỦ TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Một đêm vận chuyển hàng trong mưa bom trên đường Trường Sơn đã để lại ký ức sâu sắc về ý chí, nỗi sợ và lòng dũng cảm của người lính trẻ.

Lào Cai19/03/2026Hoàng Văn Lâm (Đoàn thanh niên xã khánh hoà tỉnh lào cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Hoàng Văn Lâm, sinh ngày 21 tháng 6 năm 1951, quê ở xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai. Năm 1970, tôi rời quê nhập ngũ, khi ấy mới tròn mười chín tuổi. Ngày lên đường, tôi không nghĩ nhiều về chiến tranh, chỉ đơn giản là đi theo tiếng gọi của đất nước.

Sau thời gian huấn luyện, tôi được phân công làm lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Đó là nơi mà chỉ cần nhắc đến, ai cũng hiểu là gian khổ và nguy hiểm.

Những chuyến xe của chúng tôi thường xuất phát vào ban đêm. Ban ngày, máy bay địch hoạt động dày đặc, nên chỉ có bóng tối mới giúp chúng tôi che giấu được phần nào.

Một đêm cuối năm 1972, tôi nhận nhiệm vụ chở hàng vượt qua một đoạn đường rừng dài. Trời hôm đó không trăng, mây đen phủ kín bầu trời. Con đường phía trước chỉ hiện ra mờ mờ trong ánh đèn nhỏ.

Không khí im lặng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.

Khi xe đang đi được nửa đường, bất ngờ tiếng máy bay vang lên từ phía xa. Tôi lập tức tắt đèn, dừng xe, lao xuống tìm chỗ ẩn nấp.

Chỉ vài phút sau, bom bắt đầu trút xuống.

Tiếng nổ dồn dập, đất rung lên từng hồi. Có lúc tôi cảm giác như cả khu rừng đang bị xé toạc ra.

Tôi nằm ép sát đất, hai tay ôm đầu, không dám ngẩng lên.

Trong khoảnh khắc đó, tôi thực sự sợ.

Sợ rằng mình sẽ không bao giờ trở về,
sợ rằng gia đình sẽ không bao giờ biết tôi đã ra đi như thế nào.

Khi tiếng bom ngừng lại, tôi từ từ ngẩng đầu lên. Khói bụi mù mịt, mùi thuốc nổ nồng nặc.

Tôi chạy về phía xe.

Chiếc xe vẫn còn đó… nhưng con đường phía trước đã bị phá nát.

Một hố bom lớn chắn ngang.

Nếu không xử lý ngay, chuyến hàng sẽ không thể tiếp tục.

Tôi đứng lặng vài giây, rồi tự nhủ:
“Không được dừng lại.”

Tôi bắt đầu dùng cuốc, xẻng có sẵn trên xe để san đất. Một mình, trong bóng tối, giữa rừng.

Mỗi nhát cuốc như nặng hơn, nhưng tôi vẫn làm.

Không phải vì tôi không sợ,
mà vì tôi biết phía trước còn có những người đang chờ.

Sau gần một giờ, con đường tạm đủ để xe đi qua.

Tôi lên xe, nổ máy, chầm chậm vượt qua đoạn đường vừa sửa.

Khi xe lăn bánh, tôi chợt nhận ra — đêm đó tôi đã không ngủ,
không phải vì nhiệm vụ,
mà vì chính nỗi sợ và ý chí đã giữ tôi tỉnh táo.

Đêm ấy dạy tôi rằng:
người lính không phải là không biết sợ,
mà là biết vượt qua nỗi sợ để tiếp tục tiến lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM KHÔNG NGỦ TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN | Câu chuyện thời hoa lửa