Cựu Thanh niên xung phong

Đêm không ngủ trên đường Trường Sơn- Thượng Nguyên

Đêm không ngủ trên đường Trường Sơn Đêm hôm đó, chúng tôi nhận lệnh khẩn: một đoạn đường vừa bị bom đánh sập, nếu không sửa ngay, đoàn xe phía sau sẽ không thể đi qua. Chúng tôi cầm cuốc, xẻng, lao ra đường. Đất đá còn nóng. Khói bom vẫn chưa tan hết. Chưa kịp làm được bao lâu, tiếng máy bay lại xuất hiện. “Nằm xuống!” — ai đó hét lên. Tất cả đổ rạp xuống ven đường. Bom nổ liên tiếp. Đất đá văng tung tóe. Tôi nằm sát đất, tim đập dồn dập. Nhưng trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Nếu không l

Hà Tĩnh10/04/2026Đặng Sỹ Phú (Thôn Thượng Nguyên - Xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Thị Trường, một thanh niên xung phong làm nhiệm vụ trên tuyến Đường Trường Sơn.

Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, đảm bảo đường thông suốt cho xe ra tiền tuyến.

Ban ngày, máy bay địch đánh phá liên tục, nên phần lớn công việc phải làm vào ban đêm.

Đêm hôm đó, chúng tôi nhận lệnh khẩn:
một đoạn đường vừa bị bom đánh sập, nếu không sửa ngay, đoàn xe phía sau sẽ không thể đi qua.

Chúng tôi cầm cuốc, xẻng, lao ra đường.

Đất đá còn nóng. Khói bom vẫn chưa tan hết.

Chưa kịp làm được bao lâu, tiếng máy bay lại xuất hiện.

“Nằm xuống!” — ai đó hét lên.

Tất cả đổ rạp xuống ven đường.

Bom nổ liên tiếp. Đất đá văng tung tóe.

Tôi nằm sát đất, tim đập dồn dập. Nhưng trong đầu chỉ có một suy nghĩ:

Nếu không làm xong đoạn đường này… xe sẽ không qua được.

Bom vừa ngớt, chúng tôi lại bật dậy.

Không ai bảo ai.

Tất cả tiếp tục làm.

Có người bị thương nhẹ, nhưng vẫn không rời vị trí.

Tay tôi rớm máu vì cuốc đá, nhưng tôi không dừng lại.

Chỉ cần thêm một chút nữa thôi…

Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được san lấp xong.

Khi chiếc xe đầu tiên lăn bánh qua, chúng tôi đứng nép sang một bên.

Không ai nói gì.

Nhưng ai cũng hiểu —
mình vừa làm được một việc rất quan trọng.

Sau này, khi trở thành một cựu thanh niên xung phong, tôi vẫn nhớ như in đêm hôm đó.

Không phải vì sợ hãi,
mà vì đó là lần tôi hiểu rõ nhất:

Chúng tôi không cầm súng,
nhưng vẫn đang chiến đấu —
theo cách của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn