Đêm Không Quên Nơi Trận Địa
Nhắc lại những năm tháng chiến tranh, cựu chiến binh Phạm Long Giang, sinh năm 1948, vẫn thường nhớ nhất những đêm hành quân trong rừng và những giờ phút căng thẳng nơi trận địa. Khi ấy, ông chỉ là một người lính trẻ, tuổi đời còn rất ít nhưng đã sớm quen với tiếng ba lô va vào nhau, tiếng bước chân trên những con đường rừng và cả tiếng pháo vọng về từ phía trước.
Có một trận đánh mà nhiều năm sau này, mỗi khi nhắc lại, ông Giang vẫn không thể quên.
Hôm ấy, đơn vị nhận lệnh tiến vào một khu vực gần trận địa của địch. Đường hành quân hiểm trở, trời tối như mực. Những người lính đi sát nhau, gần như không ai nói một lời. Chỉ có tiếng lá rừng xào xạc và tiếng suối chảy dưới chân núi.
Khi đơn vị vừa áp sát trận địa, tiếng súng bất ngờ vang lên.
Đạn từ phía trước bắn tới xé toạc màn đêm. Những người lính lập tức tản ra tìm vị trí chiến đấu. Ông Giang lúc ấy vừa hồi hộp vừa căng thẳng. Đây là khoảnh khắc mà bản năng của người lính buộc ông phải gạt nỗi sợ sang một bên để cùng đồng đội giữ vững vị trí.
Trận đánh diễn ra dữ dội. Ánh chớp của những loạt đạn liên tiếp sáng lên giữa màn đêm. Có lúc tiếng súng dồn dập đến mức người lính bên cạnh nói gì cũng không nghe rõ.
Trong một khoảnh khắc, một đồng đội bị thương ngay gần vị trí của ông Giang.
Không kịp suy nghĩ, ông cùng một người lính khác bò tới đưa đồng đội vào nơi an toàn. Đường đi chỉ vài chục mét nhưng lúc ấy dài như vô tận. Đạn vẫn rít qua đầu, đất đá liên tục bắn tung lên. Mỗi bước tiến về phía trước đều có thể phải trả giá bằng mạng sống.
Cuối cùng, họ cũng đưa được người đồng đội ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Đêm ấy, trận đánh kết thúc khi trời gần sáng. Những người lính ngồi bên nhau, người còn nguyên vẹn, người bị thương, tất cả đều im lặng. Không ai nói về chiến công. Điều họ quan tâm nhất chỉ là đếm xem những người đồng đội của mình còn đủ mặt hay không.
Ông Giang nhớ nhất khoảnh khắc ấy.
Sau trận đánh, khi ánh sáng đầu tiên của buổi sớm xuyên qua những tán cây, ông nhìn thấy trên vai áo người đồng đội còn vương đất đỏ. Một người lính trẻ đưa tay phủi đất cho bạn rồi nói rất khẽ:
“Còn sống là còn có ngày về.”
Câu nói giản dị ấy theo ông Giang suốt nhiều năm.
Chiến tranh rồi cũng đi qua. Những người lính năm nào lần lượt trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng với những người từng đi qua chiến tranh, có những ký ức không bao giờ mất đi. Đó là tiếng súng trong đêm, là những người đồng đội đã nằm lại, là bàn tay nắm chặt nhau giữa lúc hiểm nguy và là niềm tin rằng phía sau mỗi người lính luôn có quê hương đang chờ đợi.
Giờ đây, khi đã ở tuổi xưa nay hiếm, cựu chiến binh Phạm Long Giang vẫn nhớ về những năm tháng ấy với sự xúc động. Với ông, điều đáng quý nhất của một người lính không chỉ là chiến thắng trong một trận đánh, mà còn là sống có tình đồng đội, biết che chở cho nhau và không bỏ lại ai phía sau.
Những ký ức ấy, dù đã đi qua gần nửa thế kỷ, vẫn là một phần không thể phai mờ trong cuộc đời người lính.
Và có lẽ, đó cũng là những câu chuyện cần được kể lại cho thế hệ hôm nay – để mỗi người hiểu rằng, hòa bình mà chúng ta đang có được đã được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao thế hệ đi trước.



