Bài viết

Đêm không tên

Đồng Tháp22/05/2026Nguyễn Ngọc Anh Thư (xã Long Khánh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn là nơi gắn liền với biết bao chuyến xe không nghỉ, những đoàn người không ngừng tiến về phía trước. Giữa mạch đường ấy, có những thanh niên xung phong đã âm thầm giữ cho từng cung đường được thông suốt.

Trần Văn Phương sinh năm 1952 trong một gia đình nông dân ở miền Bắc. Khi đất nước bước vào giai đoạn chiến tranh ác liệt, anh sớm tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong, rời quê hương để vào tuyến lửa Trường Sơn.

Công việc của anh hằng ngày là san lấp hố bom, sửa đường, dẫn xe qua những đoạn nguy hiểm và đảm bảo thông tuyến giữa bom đạn. Mỗi nhiệm vụ đều gắn với hiểm nguy, bởi máy bay địch có thể quay lại bất cứ lúc nào.

Trong một lần đang cùng đồng đội khắc phục đoạn đường bị đánh phá, anh đã gặp tình huống nguy hiểm và hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của anh diễn ra lặng lẽ giữa núi rừng, nhưng để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng đồng đội.

Trần Văn Phương không có nhiều lời kể lại, không có những chiến công được ghi chép rực rỡ, nhưng chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần giữ vững tuyến đường Trường Sơn huyết mạch.

Câu chuyện về anh là minh chứng cho những con người “không tên” trong chiến tranh – những người đã sống và ngã xuống để con đường ra tiền tuyến không bao giờ bị gián đoạn, góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đêm không tên | Câu chuyện thời hoa lửa