"ĐÊM KHÔNG THỂ NÀO QUÊN"
Tôi là Phạm Xuân Bình, sinh năm 1950. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày đất nước thống nhất, nhưng có một đêm trên chiến trường mà tôi không bao giờ quên. Mỗi khi nhớ lại, tiếng bom, tiếng đạn năm ấy vẫn như còn vang vọng bên tai.
Đó là vào một đêm đơn vị chúng tôi đang đóng quân chuẩn bị cho nhiệm vụ mới. Sau nhiều ngày hành quân liên tục, anh em tranh thủ nghỉ ngơi, người vá lại quần áo, người lau chùi vũ khí. Không ai nghĩ rằng chỉ ít phút sau, cả khu vực sẽ chìm trong khói lửa.
Bất ngờ, máy bay địch xuất hiện. Tiếng còi báo động vừa vang lên thì những loạt bom đầu tiên đã dội xuống. Mặt đất rung chuyển dữ dội, cây cối gãy đổ, đất đá tung lên mù mịt. Chúng tôi vừa tìm nơi ẩn nấp vừa khẩn trương đưa những đồng đội bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Giữa làn khói bụi dày đặc, tôi nhìn thấy một người đồng đội thân thiết bị sức ép của bom hất văng xuống hố. Dù bản thân cũng bị thương ở cánh tay, tôi cùng vài anh em lao đến kéo anh ra. Chúng tôi cố gắng hết sức, nhưng anh đã không qua khỏi. Trước lúc nhắm mắt, anh chỉ kịp nắm chặt tay tôi và dặn: "Nếu còn sống, hãy thay tôi trở về thăm mẹ."
Lời dặn ấy theo tôi suốt cuộc đời. Sau ngày đất nước thống nhất, tôi đã tìm về quê anh, thắp nén hương trước bàn thờ và kể với mẹ anh rằng con trai bà đã chiến đấu vô cùng dũng cảm đến những giây phút cuối cùng. Bà lặng lẽ nắm lấy tay tôi, nước mắt lăn dài. Khoảnh khắc ấy khiến tôi càng thấm thía cái giá của chiến tranh và sự hy sinh to lớn của biết bao gia đình Việt Nam.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người đồng đội đã nằm lại mãi mãi vẫn luôn sống trong ký ức của tôi. Chính sự hy sinh của họ đã góp phần đổi lấy nền độc lập, tự do và cuộc sống hòa bình hôm nay.
Tôi mong thế hệ trẻ sẽ luôn biết trân trọng những gì mình đang có, không ngừng học tập, lao động, rèn luyện, góp sức xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh. Đó cũng là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hiến dâng tuổi xuân và cả cuộc đời cho Tổ quốc.



